Ngồi cafe vỉa hè, trời râm mát, đg thảnh thơi thì rơi ngay xuống 1 nhóm 3 đàn ông 2 đàn bà. Giao dịch hợp đồng làm nhà cửa gì đấy. Con bé ít tuổi nhất son phấn rực rỡ, tóc tai xoăn tít bóp gel cặp mái, váy thô trắng thêu hoa đỏ... nhẽ là chủ nhà. Trời đất mồm miệng tía lia, nói to, chưa thấy dừng 1 giây từ lúc ngồi xuống. Chuyện trò, ứng tiền, ký tiền, bô lô ba la giải thích, e là xuống cái túi hàng hiệu hơn trăm triệu ko tiếc tiền, nhưng làm nhà này là phải tiết kiệm vì nhà nước và nhân dân cùng làm (nghe chả hiểu). Rồi là, làm việc với anh vui lắm í, thích lắm í, nhưg cũng tùy người a nhỉ..vv..vv... Ông đàn ông cũng luôn mồm, khẳng định anh là ko bao giờ bực với khách hàng..v..v.. và rít thuốc nhả khói nồng nặc.
Mình chịu ko có nổi nên rút êm vào trog nhà. Vẫn nghe tiếng cô kia bên ngoài ầm ĩ, cười nói ngặt nghẽo.
Haizzz, đàn bà con gái vô duyên bây giờ chém ko xuể.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét