Dạo này mình bố láo quá, hay chửi bậy, rồi nói năng linh tinh, nhăng cuội - theo cơn hihi. Động cái là chửi bậy đc, và nghe chừng tự rất thích thú. Nghĩ cho cùng, nói gì mình thấy thoải mái là ok lắm rồi. Nhất là trong cái bối cảnh nói gì cũng phải giữ gìn từng nhời, từng ý. Cái ko cần thì lại phải nói, cái cần thì lại câm miệng ha ha.
Mình đặt 3 cái em khỉ Tam không trước mặt mà có làm thế được đâu. Hóa ra càng già thì càng nói năng thoải mái với chính mình. Và nghĩ, cũng chả sao. Gớm, cái miệng mà suốt ngày phải giữ chăm chăm, thì chắc chỉ dùng được có nhõn miệng đớp cơm.
Rồi, độ rày vô tôi vạ không chịu được. Lúc cần ăn thì lại đi uống, lúc cần ngủ thì lại lôi đồ ra ăn. Lúc cần âu yếm thì lại gào vào mặt đối tượng...hihi... Được cái, cảm xúc dần điều chỉnh được, chả khéo léo, chừng mực gì, nhưng đã biết quên những thứ cần quên, mà nhớ dai như đỉa những thứ cần nhớ. Đã biết kiểm soát suy nghĩ, đến lúc nào thì dừng, không nghĩ nữa.
Tuổi cao dần có khác ^_^
