Thứ Ba, 20 tháng 10, 2015

Cơn bão 20/10

Lần đầu tiên mình được chúc tụng ngày 20/10, kèm thêm 1 tấm bưu thiếp, là cái ngày còn học lớp 11 - năm 1996. Mình nhận thiệp mà chả hiểu cái ngày 20/10 là cái ngày gì. Nhận lời chúc trong một mớ nghi ngờ, hoang mang ...ha...ha... Lúc đó dân tình cũng vài người nói đến ngày này, chứ chưa đến mức điên loạn như bây giờ.
Từ sáng hôm qua đến nay, ra đường, vào ngõ, đi đâu cũng thấy hoa hoét nhan nhản, nào là bó xòe, bó cụp, hoa xịn, hoa đểu với những cái giấy bóng kính loang loáng đủ màu. Thôi rồi là các loại quà cáp nữa.
Đến trường con thì hàng tốp Ban Phụ huynh của các lớp đứng thập thò, chờ đợi, chia quà, chia hoa để vào chúc cô giáo. Các phụ huynh khác thì lao đến trường, tạt vào mua tạm bó hoa sơ sài, hoặc xách túi quà đã chuẩn bị sẵn, một là dúi cho con mang vào lớp cho xog việc, hai là hớt hải lao lên lớp tặng cô rồi còn mướt mải đi làm.
Ngoài đường thì các anh già, anh trẻ, thi nhau ôm hoa, mua hoa. Các chị em thì rảnh rang ko bị cái cảnh hoa hoét, quà cáp, nhưng có vẻ cũng rất phởn, hiên ngang tham gia giao thông trong trạng trái hãnh diện vì hôm nay là ngày của giới ta. Vĩ đại cái ngày thành lập Hội Liên hiệp PN VN này thật.
Chị em chỉ chờ có ngày 8/3 và 20/10 để tiến lên hùng hổ đòi quyền lợi. Trong khi chả mảy may quan tâm xem 363 ngày còn lại ta sống như thế nào.
Nhưng còn những người phụ nữ, đàn ông nào đó, họ cũng chả quan tâm mẹ gì đến mấy cái ngày ất ơ này. Họ còn bận lao lực kiếm tiền cho cái miếng cơm manh áo hàng ngày, hơi đâu để tâm vào mấy cái ngày vô bổ, chả sản sinh cho họ chút lợi lộc nào. Có chăng lợi lộc rơi vào các hàng hoa hoét và một số chị em nhanh nhẹn, siêng làm, sáng dậy sớm lên chợ hoa đầu mối, hoa ít hoa về để bán trong vài ngày có bão 20/10 cho đám đông điên loạn, sính hình thức.
Và còn thật đau khổ, là hôm qua vừa hay tin, lại đang có những con người, bắt đầu nhen nhóm kế hoạch cho "Ngày đàn ông" - nghe đâu là ngày 19/11. ha ha ha...
Xã hội này coi như xong!


Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

Một ngày ảnh hưởng bão

Rất lâu mới đưa con gái vào lại công viên Thống nhất. Giữa trưa oi bức của ngày ảnh hưởng bão, bước vào cả rừng cây xanh cũng thấy thật dễ chịu. Vào đây mới thấy sự khác biệt gần như tuyệt đối với khói bụi ngoài đường, nơi cách chỉ vài mét ngoài kia.

Sáng ngồi đợi con, bắt đầu đọc cuốn mới mua "Cư xử như đàn bà, suy nghĩ như đàn ông" của Steve. Bật cười mấy lần thành tiếng. Hoá ra mình hoàn toàn không suy nghĩ ác cảm, thiên lệch về đàn ông, mà đấy là sự thật. Tất nhiên, Steve nói chưa hoàn toàn là đúng, nhưng cũng phải 70-80% những điều đó đúng với giới đàn ông của anh ta. Và đàn ông thật đơn giản, đúng như mình đã nghĩ hã hã.

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Mình tệ thật

Có vài bạn thanh niên, mình thấy tệ thật! Chứng kiến vài chuyện thì thấy cũng ko có lí do gì để bào chữa cho cái tệ đấy. Đúng là môi trường hành chính nó làm con người ta tệ đi nhanh quá.
Và bản thân mình, dù cũng đã cực cố gắng, nhưng cũng bị ảnh hưởng rồi. Cũng đã tệ đi. Tự thấy trách cái thằng mình quá :(
May quá, mai là thứ 7, CN, mình xa được chỗ làm hihi. Chứ suốt ngày quẩn quanh với mấy cái suy nghĩ và ức chế môi trường công việc thế này, thì mình ko còn là mình mất.
Lâu không có cái gì mới, không tiếp xúc với cái gì mới rồi. Chết mất, chết mất ...
Thôi, chỉ còn niềm vui là mua sắm ha ha