Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015

Linh tinh 2

Thấy linh tinh chán chán vì cách đối xử với nhau giữa một số người - với - mình - và - với - những - người - xung quanh. Cũng thấy linh tinh chán vì những nhân cách người. Nhưng tuyệt nhiên không thấy buồn. Lại cũng chẳng thấy có cảm xúc gì khác.
Không chỉ với những thứ linh tinh, mà với cả những thứ mình đang yêu thương, vừa yêu thương, đã yêu thương, dù một chút, cũng không nhiều cảm xúc hay xúc động gì lắm. Cái này là nói đến giai :)
Quan sát nhiều và thấy, mình đang thật vừa lòng với cảm giác hiện tại. Bớt bị chi phối, và lùi được lại để quan sát rõ hơn, nhìn khách quan hơn mọi sự, và thấy đúng là ai nên ở vị trí đấy, không cần lao phập sâu vào đời nhau.
Cả ngày qua, đồ là bị đen đủi vài thứ, nhưng bù lại về nhà gặp được 2 chùm hoa Mai hoàng yến vừa nở, vàng sáng, lắc lư trên cao ngoài ban công của bạn Vịt. Tiếc là toàn vội vàng đi, hoặc về nhà muộn quá, không kịp chụp 2 em, sợ mai thì lại héo. Vì ngoài ban công thì quá nắng nóng, người cơ hồ còn héo, chả nói đến hoa :(
Nhắn tin đùa giai, được ngày gia đình thì giai đi công tác, con thì đòi ngủ nhà bà, còn có nhõn mình về nhà chổng đít dọn dẹp nhà cửa, nhờ thằng hàng xóm sửa điện hihi. Gớm, cái ngày gia đinh, thiên hạ náo loạn từ sáng sớm, Mình thì cũng không có phản ứng gì tiêu cực với giá trị gia đình, nhưng mình yêu cái giá trị đích thực của nó, chứ không phải hào nhoáng bề ngoài và hình thức tận răng. Gia đình - không chỉ là một nhóm người hình thức đầy đủ, ông - bà, bố - mẹ, vợ - chồng, con cái, mà cần có sự yêu thương, thoải mái, hạnh phúc, mà cấm ai có thể lượng hóa nó được. Cái này chỉ những - người - trong - cuộc mới hiểu được mà thôi. Mình và bạn Vịt, mặc dù không có người bố hoặc người đàn ông nào trong nhà, thì cũng vẫn là 1 gia đình đấy thôi, và hai chúng tớ đều thấy thoải mái, hạnh phúc. Thế đương nhiên là 1 "gia đình" thoải mái rồi chứ nhỉ :)

Ảnh của Edmondo Seratore

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

Linh tinh

Cũng đã khá lâu mới dành được cho nhau 1 ngày trọn vẹn, theo cách đủ đầy là vừa cho con vừa cho mình.
Sáng đưa con đi học hát, cái con bé thật lạ, thích hát hò, nhưng lại phải có mục đích từ đầu, chứ tiệt không học vì vô tư. Cái này là giống mình rồi. Nhưng thật lòng không muốn con bé lại giống mẹ kiểu này, sau này mọi thứ sẽ không đơn giản.
Cộng cafe hơn 1h đợi đón con. Bây giờ không còn thích Cộng, có cái không còn chỗ nào ngồi nên cũng đành. Cái miền Bắc cũng thật lạ hay là mình lạ? Có gì đó tưởng hay ho lúc đầu, nhưng sau lại làm mất cảm xúc rất nhanh, vì nó không còn được chú trọng đến chất lượng nữa, rồi cứ thành ra nhạt dần, nhạt dần.
Trong nhiều thứ để nghĩ quanh quẩn 1 ngày, có nghĩ đến anh. Nhưng cũng không nhiều cảm xúc. Thật lâu rồi mình không còn cảm xúc nào tựa như dạt dào, hay bồng bột, hay bất chấp, hay nhiệt thành...
Thế nhưng, lại hay bị mất ngủ...
Đây, chỗ Cộng - Trung Hòa đây

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

Chỉ để ngủ

Mấy ngày nay coi như lao về nhà đúng là chỉ để ngủ. Thế mà cũng vật vã mãi có ngủ ngay được đâu.
Lâu lẩu lầu lâu, khi tổ chức sự kiện mới thấy mệt mỏi, chán chường thế này. Đến giờ này, sự việc diễn ra thế nào cũng được, không mộng tưởng nó thành đến mức nào, hoặc ai đó khó chịu mức nào... May còn được Ban bánh khảo thú vị, dễ chịu, không thì cũng đến chết mất.
Mấy đêm, mò về nhà với tâm trạng muốn vật ra ngủ, thật ra chỉ có mong muốn về nhà để ngủ cho thật ngon, chứ như trưa nay, nằm như con lợn trên giường nhà khách, mắt nhắm tịt mà tịnh chả ngủ tẹo nào, mặc dù hôm qua đến tận 2h mới ngủ được.
Hôm nay còn sợ bị mất ngủ đến mức, chả dám bật tivi, nhỡ phim hay lại chong mắt đến sáng.