Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

26.4

Mấy ngày nay lại ốm. Viêm họng, ho và cảm cúm. Cái kiểu bệnh quen thuộc của mình mỗi lúc trở trời. Đôi khi phẫn uất quá thì kêu lên là phải sống với khí hậu miền Nam thì mới thích, nhưng lúc tĩnh tâm lại thì không còn nghĩ thế hihi.
Độ này lại sợ tiếng ồn nữa. Chiều đi gội đầu, mình suýt phát điên vì hỗn tạp âm thanh: chó kêu ăng ẳng, tiếng khoan đục rè rè bên nhà hàng xóm, tiếng trẻ con khóc, nhất là tiếng của một bà nội trợ, tạt vào trêu ghẹo đứa trẻ con nhà chị gội đầu. Mẹ này nói to, nói lắm, đến mức mình phải lầm bầm: nếu mình là một thằng chồng, con mụ này 1 ngày phải ăn 2 cái tát vì cái bệnh đã nói lắm, lại còn nói to.
Mình sợ tiếng ồn thế chứ. Và điều đáng chán là cái thiên hạ này, bg sao mà lắm người nói nhiều, nói to đến thế.
Thèm những chỗ như này để mà tránh tiếng ồn :)

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2015

25.4

Vừa vào xác nhận với một người bằng một cách mà chỉ 2 người mới hiểu được. Và cũng không chắc lắm cái sự xác nhận đấy có đạt kết quả không. Không sao, nếu đạt hoặc không. Vì mình cũng chỉ hoàn toàn coi đó là tự xác tín.
Biết được điều này là từ khi mình vào theo dõi hoạt động của người đó, qua một kênh khác. Nhìn những ảnh, những hình trưng ra trên FB, thật lạ là mình thấy không cảm xúc. Không buồn. Không giận. Không nhớ nhung hay có bất cứ cảm giác gì. Chỉ là thấy bình thường.
Điều này, tự bản thận cũng đã từng không chắc, rằng bao giờ thì sẽ đến được điểm bình thường. Bây giờ thì đến khá nhanh, so với những gì mình đoán lượng.
Coi đó là một món quà, tự tặng mình.

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

Về cái tệ của con người

Hôm qua đi làm về muộn, qua Viện huyết học, trời lành lạnh, làm mình nhớ lại những ngày cuối cùng của bố. Cũng trời se lạnh như thế này, tầm 9h tối, mình phóng xe 1 mình đến Viện huyết học để máu đổi máu. Khi người nhà đến Viện huyết học hiến máu thì người nhà mới được truyền máu, đại loại thế. May hồi đó cô bé làm ở BV Xây dựng thấy mình vừa đi thì gọi điện xác nhận với Viện HH, để bố có máu truyền vào. Và cũng vì thế mà mình chưa phải hiến máu thì đã đạt được mục đích, mới đến cửa Viện HH thì mẹ gọi điện bảo có máu rồi. Và mình dừng lại!
Kể ra thì thế là không được. Nhưng đúng là mình cũng chả đủ tiêu chuẩn để hiến máu, cứ đi hú họa thế thôi. Và mình cũng là kẻ thật tệ. Hứa hẹn mời cô bé y tá đi uống cafe, sau khi bố chị khỏi bệnh, mà đến bg mấy năm trời cũng chưa lần nào thực hiện lời hứa. Hay tại bố không qua khỏi, nên mình cứ tự khất lần này đến lần khác, rồi thời gian trôi qua và cũng quên lời hẹn hứa.
Nhưng xét cho cùng, cuộc đời cũng nhiều nỗi tệ bạc, con người cũng luôn tệ bạc, chỉ có cái là tệ với ai và mức độ tệ đến đâu thôi nhỉ. Và cũng là cái tệ quẩn quanh. Người nọ tệ với người kia, và cứ xoay tròn như thế.
Hôm nay bạn kể chuyện đúc kết về người xấu - tốt, rằng đại ý không có người tốt, mà là người xấu đến đâu. Làm mình liên tưởng đến độ tệ của con người.
Mình cũng gặp nhiều nỗi tệ bạc và cũng đối xử tệ bạc với một cơ số người. Và lần nào cũng tặc lưỡi: biết làm thế nào.
Đúng là một kiểu cho qua, vì cho rằng đó là điều khó tránh.
Mình thật tệ :)