Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015

Phố

Chết mất, chống chếnh về thời gian quá, cụ thể là ngày, tháng. Cứ liên mồm hỏi hôm nay là thứ mấy. Hệ lụy của rặt những ngày nghỉ Tết. Hai hôm nay lao điên đảo lên phố vì nhớ phố. Mình sợ cái cảm giác mòn mỏi nhà xa phố, cơ quan xa phố. Hôm qua vật vã nửa ngày mới lao từ cq lên phố và từ phố về cq. Phờ phạc. Nhưng đời còn vui hihi.
Đã tìm được cái tranh cổ động mà mình bị fall in love. Chả hiểu sao lại mê cái bức ấy thế, nhất là câu của Bác hihi. Mình còn tử tế, cộng sản phết ha ha. Và giai đối tác, cũng lâu rồi mới gặp một giai hay hay ho ho thế, đã giúp mình tìm, thậm chí còn đặt khung tặng mình bức đấy. Công nhận là, quà chả phải cần gì to tát, miễn là tặng được cái người nhận thích, người nhận muốn. Thế là cả 2 bên đều vui.
Mình cũng kha khá vui, vì trong cái bon chen đời thường, trong cái xô bồ đang trở thành mốt, mình vẫn giữ được, có được một vài điều mình muốn, mình thích. Sáng cafe trên Bát Sứ, ngay sát quán cũ mà xưa mình hay ngồi với T. Chợt nhớ lại một quãng thời gian đã lùi lại. Nếu cho chọn lại, không chắc lắm có chọn lại con đường ấy không, con người ấy không. Đã lâu rồi, mình chậm lại và đối diện với những điều đó. Nhắc lại được, cười được với những thứ đã đứng yên là điều không hề dễ. Chỉ khi mình hoàn toàn nhận đc rằng, mình yêu cuộc sống hiện tại, thì mới mỉm cười được với điều xưa cũ. Thế là đủ chúc mừng rồi nhỉ ^_^


Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015

Có vấn đề rồi

Đợt này mình đọc chậm, nghe nhiều. Chưa bao giờ đọc ít như thời gian gần đây. Có khi đã mệt với 2 con mắt rồi :)
Mà nghe thì cũng như con bệnh. Thích nghe lúc nửa đêm khuya khoắt. May mà thị Gái già đã ngủ lăn quay và hàng xóm cũng được rèn luyện quen bằng tiếng 2 con chó hư của con bé hàng xóm. Rồi tự nhiên đi sùng sục mua hết amply nọ đến loa đài kia. Trước cũng thích nghe lắm, nhưng không bị điên điên và tốn tiền như bây giờ.
Nghe BeeGees chưa bao giờ biết chán. Mấy chàng trai họ Gibb này mỗi người một vẻ hát, mình chả thích chàng nào hơn được.
Hôm mùng 1 đi ôm 4 quyển sách về, cộng thêm gần chục quyển mua rải rác trong vài tháng trước, vẫn cứ nằm im trên giá. Lôi ra vài quyển, đọc chút rồi lại cất. Đáng báo động. Có vấn đề gì đó trong tự bản thân mà mình không nhận ra...
Phải không nhỉ

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015

Tết 2015

Năm đầu tiên đón Tết ở nhà mới - ô cửa sổ mơ ước mười mấy năm của mình bây giờ mới đạt được. Năm 1999, khi đạp xe lang thang trên phố phường Hà Nội, đã nhìn thấy những ô cửa sổ sáng đèn, và ước có một ô cửa sổ của riêng mình. 
Có lẽ do mong đợi quá, nên khi đạt được mình không còn thấy hào hứng nữa, và đón cái Tết đầu tiên ở đây cũng không tươi mới như mình nghĩ. Có lẽ Tết đã làm mình mất cảm xúc lâu rồi. Nó đơn giản chỉ là một kỳ nghỉ dài và đầy những mệt mỏi, trách nhiệm. Điều này hoàn toàn không phải do Tết gây ra, mà do mọi người tự làm cho nó trở nên thế mà thôi.
Cái tâm thế đón Tết bây giờ không còn như xưa nữa. Hay do ngày xưa mình là con trẻ nhỉ. Có lẽ chỉ 1 phần là thế. Hương vị Tết bg không còn được chờ đón háo hức như ngày nào. Bởi quanh năm đã ăn ngon mặc đẹp. Đồ ăn thức uống trái mùa cũng có. Nghỉ ngơi thì cũng muốn là được. Hẳn, vì thế nên hương vị tết không còn quyến rũ được mình.
Có một điều hay ho, đấy là mua được những thẻ chữ làm quà lì xì đầu năm cho những người thân yêu và lựa được vài quyển sách đầu năm.
Mua được cành đào chiều 30, to nhưng không đẹp. Chỉ vì bực mình với kiểu cách của mấy kẻ bán đào khác :). Thế mới bảo, đôi khi mua không phải là do chất lượng và tiền nong, mà mua là do thái độ hihi
Được một chậu mùi già tắm cho con gái. Con bé rất thích tắm thế này, thị còn bảo ra tết mẹ mua tiếp mùi già cho con tắm nữa. Nhớ ngày xưa, chiều 30 tết nào bố mẹ cũng mua vài bó mùi già về nấu lên cho cả nhà tắm. Để sạch nhất, thơm nhất cho tối giao thừa. Cái mùi này là mùi quyến rũ và làm hài lòng mình nhất trong những cái Tết đơn điệu như hiện nay hihi
Đây là ngõ xóm chiều 30 tết, một sự vắng vẻ đáng quý. Mình đưa bà chị đi thu phí nốt vài nhà. Cũng là đời phụ nữ, có những ké cực kỳ quá đáng, thiếu tự trọng thì thấy sống cực kỳ thoải mái, nhàn hạ (vì chúng có biết suy nghĩ gì tử tế đâu), còn có những người phụ nữ cả đời chịu khổ, hết khổ vì cái thằng chồng, lại khổ đến đứa con, rồi khổ lây sang trăm đường khác. Đúng là cuộc đời cơ bản là bất công :)
Đây là hiện trường cuộc mắng mỏ của ông chồng và bà vợ, cả hai đều chả còn trẻ hihi. Chả hiểu bà vợ chổng mông giữ chân gà cho chồng cắt tiết thế nào, mà còn gà cứ cựa quậy liên hồi. Hắn đếch cắt tiết được thế là bực mình mắng mỏ ầm ĩ: sao mà ngu thế, cầm cái kiểu gì đấy, dí cái đầu nó ra đây, bỏ mẹ cái tay này ra... Đại loại thế. Cái con mẹ giữ gà cho chồng tóc dài lại còn buông xoã. Gớm, điệu không phải lúc. Mình là là lão chồng mình còn chửi to hơn ha ha

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

Gọi là mưu sinh

Nghề báo - chắc hẳn là gian nan và nhiều chông gai, thử thách, nên bạn mình, phần lớn là nữ, đã bỏ nghề. Chắc phải có nhiều lý do, nhưng trong đó có lý do mưu sinh. Vì mấy người bạn bỏ nghề, lại lao sang kinh doanh hoặc làm quản lý cho công ty nào đó... Mình không làm báo chuyên nghiệp, có dây dưa chút, nhưng cũng thấy khá buồn vì những lỡ dở ước mong với nghề này.
Cái nghề mà 5 năm phổ thông, từ lớp 8 đến lớp 12 đã ăn ngủ mơ thấy nó. Bao ước mong được trở thành nữ nhà báo, muốn đi nhiều nơi, viết nhiều điều, nên đã lao vào trường Báo. Nói đến đây lại quay sang việc định hướng. Cũng chỉ vì chả hiểu gì về cuộc sống, lại ko có người định hướng, nên đi chếch 1 bước, và nói giã biệt với nghề báo. Chưa hiểu đó là rủi hay may.
Lại nói đến việc yêu nghề. Ở cái xã hội VN này, khó mà được làm việc mình yêu thích. Đào tạo đương nhiên là chả liên quan đến thực tế. Phần nữa là khả năng xin việc được vào đâu. Phần lớn là do phụ huynh can thiệp, sắp đặt. Còn chỉ có phần ít các bạn xuất sắc thi vào được nơi mình mong muốn, hoặc, nơi m thấy là tốt. Đây là việc vô cùng quan trọng - cái tâm thế làm việc. Chủ động (kể cả với việc mình không thíc) tốt hơn nhiều là đi làm việc 1 cách bị động (do tác động hoặc ép buộc của phụ huynh hoặc tương tự). Dù có là do mưu sinh.
Nhưng vì mưu sinh đã tốt. Sợ nhất đám trẻ có điều kiện bây giờ chả cần phải mưu sinh, chúng có đủ thứ chúng muốn rồi, thậm chí còn chẳng biết mình thích gì, muốn gì, thì hỏi, một công việc (lại còn có thể bị ép buộc) làm sao đem lại cho chúng niềm hứng thú, trong khi chúng lại còn ko biết mình hứng thú gì.
Nói loanh quanh đủ thứ, mới thấy rằng, thôi, dù sao vì lý do mưu sinh mà làm việc, cũng còn tốt chán.


Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2015

Đoàn kết

Tối nay đi gội đầu, vấp ngay một cảnh chả xa lạ gì ở cái xã hội này. Cả xóm chung tiền mua con lợn, làm các món để ăn tất niên. Có cái là cái xóm này chiếm dụng luôn cả đường đi, bày bàn ghế chềnh ềnh, ăn uống hò hét, chặn 2 đầu không cho dân tình đi qua. Đến chịu! Họ tự gọi đây là khu dân phố đoàn kết hã hã.
Nghĩ đúng là dân tình đang có 1 vấn đề lớn, đấy là họ lẫn lộn hết các loại giá trị với nhau :(

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

Hình như là mình già rồi

Cảm thấy mình hình như đã già thì phải :)
Không phải nói đùa, vì đã thấy mình không thiết tha một số thứ khi mà lúc trẻ hơn đã từng thích. Ví như, bây giờ không muốn tham gia các cuộc vui với những người ta không thích, mà trước đây, cứ vui là tới. Ví như, bây giờ thích ở những nơi yên tĩnh và ít người, điều mà trước đây thì ngược lại, đã thích những chốn đông vui, kể cả ngồi giữa cả huyện người. Ví như bây giờ thường xuyên nghĩ về thời gian, tiếc nuối thời gian đang qua, và sợ thời gian khi ta già, yếu, mệt mỏi, thậm chí còn lẩm cẩm, ốm đau, cô đơn. Đã thường xuyên nghĩ đến lúc quay về chốn quê hương, mặc dù cũng chẳng có ai đang chờ đợi ta. Và nguy hiểm hơn là luôn hồi ức, không phải là tiếc nuối điều gì, mà là ôn lại những điều không bao giờ còn quay trở lại.
Nhìn quanh, thấy cuộc sống cứ trôi đi vội vã, với những con người toan tính thiệt hơn, với những khuôn mặt trát đầy son phấn, với những bộ phục trang màu sắc loè loẹt, mà cứ nhìn là thấy đau đớn cho những sợi vải đang nhúm nhăn với những hoạ tiết, những bèo bọt, những chỉ màu. Thấy tẻ nhạt những lúc đi làm, may là còn luôn nhìn thấy mặt bạn. Thấy mệt mỏi, chán chường những tiệc riệu, những khách khứa.
Lâu rồi không thấy còn hứng thú với điều gì xung quanh. Đã từng dấn thân, từng hi sinh, từng thử nghiệm, từng thất bại, từng thất vọng, từng đớn đau... với những người dưng, người tình, người bạn, người xa lạ. Và thấy nhiều người với những bộ mặt nhiều màu, đều diễn những tuồng đời, đều lướt qua và có người đọng lại, có người thậm chí đã từng quên.
Và rồi bây giờ ngồi đây, thấy tĩnh lại và muốn một sự bình yên, một điều đơn giản, mà đâu phải ai cũng có thể mang lại cho ta. Có phải không?
Có lẽ là bắt đầu chững lại để già, nhỉ!

Làm mẹ

Hôm kia đã sâu sắc thốt ra rằng: nuôi con thật là vất vả. Mười năm nuôi con rồi, nhưng chưa bao giờ m thấy nuôi con là đơn giản cả, dưới bất cứ một nghĩa nào, góc độ nào, nếu Nuôi được hiểu với nghĩa là chăm sóc đứa trẻ cả về thể chất, tinh thần, cách sống và định hướng cuộc đời cho nó.
Cho nên m thấy thật buồn cười khi bất cứ ai nói rằng nuôi trẻ đơn giản thôi mà, hoặc cuộc sống của họ hoàn toàn độc lập với đứa trẻ. Có thể m hơi quá với suy nghĩ đó, nhưng khi cho ra đời 1 đứa trẻ, nghĩa là trách nhiệm của bạn đã được đóng đinh vào thế giới này, và bạn không sống với những gì bạn muốn, bạn thích nữa, mà cuộc sống của bạn vô hình chung đã bị ảnh hưởng bởi đứa trẻ.
Nói điều này đồng nghĩa với việc m vô cùng khâm phục những bà mẹ sinh con một mình và nuôi con một mình. Mình mới chỉ có gan nuôi con một m thôi, nhưng thấm rõ sự vất vả và trách nhiệm với con, thấm rõ những cảm giác cô đơn, buồn tủi không tránh khỏi mỗi lúc con ốm, con mệt, con điểm kém, con chưa ngoan... Còn chưa nói đến những nỗi niềm bị tứ phía của cuộc đời này bủa vây, là cơm áo gạo tiền, là yêu đương đổ vỡ, là áp lực công việc, áp lực gia đình... và vô vàn những điều không thể tính trước, đặc biệt là ở cái Vina này.
Và để trở thành một người mẹ tử tế, là bao khó khăn, mà có lúc có thể muốn buông xuôi, mặc xác mình có là mẹ tử tế được hay không.
Thế nhưng, cái giá đạt được là điều khó tả nổi. Là cảm giác dâng trào khi bạn nhìn con ăn, con ngủ, con học, con chơi. Là thấy mình may mắn quá khi có được đứa trẻ này và nó gắn bó với cuộc đời bạn. Và cũng là nỗi niềm buồn tủi khi nghĩ tới một ngày con lớn, con sẽ không cần mẹ như khi nó còn nhỏ, vì sẽ có một người khác - chồng, vợ - bên nó, và đó cũng là điều đương nhiên thôi nhỉ, giống như m với bố mẹ mà thôi.
Vì thế, mong rằng mỗi một bà mẹ, nhất là đơn thân, trước khi quyết định tạo ra 1 đứa trẻ, hãy ngẫm kỹ, m có thể làm một bà mẹ tử tế không, nhất là khi chỉ có 1m.
Cuộc đời này khôn lường lắm!