Đã tìm được cái tranh cổ động mà mình bị fall in love. Chả hiểu sao lại mê cái bức ấy thế, nhất là câu của Bác hihi. Mình còn tử tế, cộng sản phết ha ha. Và giai đối tác, cũng lâu rồi mới gặp một giai hay hay ho ho thế, đã giúp mình tìm, thậm chí còn đặt khung tặng mình bức đấy. Công nhận là, quà chả phải cần gì to tát, miễn là tặng được cái người nhận thích, người nhận muốn. Thế là cả 2 bên đều vui.
Mình cũng kha khá vui, vì trong cái bon chen đời thường, trong cái xô bồ đang trở thành mốt, mình vẫn giữ được, có được một vài điều mình muốn, mình thích. Sáng cafe trên Bát Sứ, ngay sát quán cũ mà xưa mình hay ngồi với T. Chợt nhớ lại một quãng thời gian đã lùi lại. Nếu cho chọn lại, không chắc lắm có chọn lại con đường ấy không, con người ấy không. Đã lâu rồi, mình chậm lại và đối diện với những điều đó. Nhắc lại được, cười được với những thứ đã đứng yên là điều không hề dễ. Chỉ khi mình hoàn toàn nhận đc rằng, mình yêu cuộc sống hiện tại, thì mới mỉm cười được với điều xưa cũ. Thế là đủ chúc mừng rồi nhỉ ^_^







