Dạy con quả là cực và khó khăn vô cùng. Đôi lúc hoàn toàn hoang mang, không hiểu sẽ phải tiếp cận con như thế nào, càng lớn càng là một bài toán hóc búa. Nó không chỉ là đáp ứng về vật chất, mà còn là sự đáp ứng về tinh thần, sự quan tâm, nhưng phải yêu thương đúng cách. Khó vô cùng, thế nào là chừng mực, mà mình cảm thấy đôi lúc phải đầu hàng.
Thấy cực kỳ khâm phục các bà mẹ nào dạy con chuẩn mực, mà cũng ko gặp nhiều mấy, thực ra là chưa gặp. Mới có nghe, có đọc về các bà mẹ như thế, nhưng thật ra cái giao diện tiếp xúc qua các phương tiện thông tin đại chúng lại luôn gợi cho mình sự hoài nghi. Nhưng chắc hẳn phải có nhiều bà mẹ như thế mà mình chưa biết.
Mắng con, dạy con xog, lại thấy buồn, một cảm giác cũng không hẳn là buồn mà khó gọi tên, nó chi phối rất nhiều thời gian. Mỗi đứa trẻ đúng là một thế giới, và ta không thể khám phá được nó. Không thể áp dụng cách của đứa trẻ này lên một đứa trẻ khác, kể cả chúng có nhiều điểm chung.
Một nhiệm vụ khó khăn!
Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015
Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015
Vòng tròn
Có vẻ, điểm khởi đầu của 1 quy trình vòng quay lại quay về với mình. Trước chưa hiểu lắm về cái vòng quay đấy, nhưng bây giờ đã nhận diện được nó. Không còn hoang mang thắc mắc, tại sao mình lại thấy chán chường thế này với mọi điều. Thấy cái gì cũng nhạt nhạt, vô vị, nhàm chán... và lo sợ, hay mình bị sao. Nhưng bây giờ thì đã hiểu :)
Tốt rồi. Cái gì cũng cần phải pause. Ngay cả đối với bản thân mình. Cần một trạng thái nghỉ.
Tốt rồi. Cái gì cũng cần phải pause. Ngay cả đối với bản thân mình. Cần một trạng thái nghỉ.
Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2015
25.7
Vẫn biết là đàn bà thường nông nổi, thường suy nghĩ mơ hồ về xung quanh và thường chấp nhặt, vị kỉ. Nhưng đến cái mức này thì thật là không chịu nổi. Suy cho cùng, cách ứng xử với nhau phải thật cẩn trọng. Luôn giữ một ranh giới. Đúng là luôn phải thế. Cái sai lầm là xoá nhoà mọi ranh giới và sống thoải mái đúng là mình...haizzz...
Thuỷ bảo, đúng là mấy chục năm chơi với nhau, 2 đứa mình thực sự chưa xảy ra bất cứ chuyện gì. Đúng là vậy. Mình nói, lý do quan trọng đấy là 2 đứa đều biết chỗ của mình với kẻ kia. Biết dừng đúng lúc, đúng chỗ và biết thông cảm, bỏ qua nhiều thứ. Nhưng điều cũng quan trọng không kém, chính là sự tương đồng về suy nghĩ, về hoàn cảnh, về môi trường sống, môi trường làm việc và nhất là về nhận thức. Rất rất nhiều yếu tố cần để 2 người, lại là phụ nữ, có một mối quan hệ lâu dài và tuyệt ko xảy ra hiểu nhầm, ko có vấn đề gì phát sinh.
Càng ngày càng thấy rõ, thật ra chả ai hại được mình, chỉ là mình hại chính mình mà thôi. Tự hại phần lớn là do thiếu hiểu biết. Chết chửa, mình không chủ động lấy cái đời mình, thì ai chủ động hộ được bây giờ.
Rồi thiên hạ lại thường dúm dụm vào nhau như 1 mớ bòng bong, đặc biệt là phụ nữ. Hầu như ít người tự chủ động với suy nghĩ của mình, phần lớn là cần có đồng minh. Họ sợ cảm giác cô đơn. Nhưng cô đơn 1 mình, hoá chả hay hơn là cô đơn ngay trong đám đồng minh hay sao :)
Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015
20.7
Mình kêu lên: sao lại đến cái cơ sự thế này cơ chứ :)
Đó là nói về vụ việc đi đám - đám ma. Nói thì không nỡ, bởi lại trở thành ko phải với những người đã mất, nhưng quả đúng là các đám đang trở thành gánh nặng cho nhiều người qua các loại ban bệ, các loại quan hệ..vân vân và vân vân.
Người mất, nói cho cùng, thế là hết. Chỉ còn những kẻ đang sống. Buồn ư, mất mát ư, đau khổ ư. Đương nhiên, nhưng là dành cho những người thân, bao gồm cả gia đình và bạn bè hoặc những người đã từng có quan hệ với người mất trong đời. Chứ với những kẻ chẳng biết người mất là ai, thì đi dự đám, quả là một điều khiên cưỡng, nếu không muốn nói là chịu đựng.
Nhưng các loại ban bệ, chủ yếu là từ người lãnh đạo, đã không hiểu/không muốn hiểu điều này. Đương nhiên là có những khi phải vì quan hệ chung, nhưng không cần phải là tất cả. Nhiều khi chỉ vì một ý cá nhân mà bao nhiêu con người phải khóc dở mếu dở, vì hỏi, đi đám có còn là tấm lòng nữa hay không, Trong khi, mình cho rằng, dự đám tang chính là từ tấm lòng với người mất hoặc người còn sống. Nếu ai đó không thể, không muốn chia sẻ tấm lòng, từ đương nhiên, họ được miễn.
Để đến cơ sự, đi dự đám tang là một nhiệm vụ, thì đúng là buồn cười quá thể.
Đấy. Một sự hoảng loạn từ hình thức đến tâm thức. Đến nỗi, bản thân mình, một người nằm trong cái môi trường này mười mấy năm, từ khi là tờ giấy trắng, đến lúc chuyển thành tờ giấy than, cơ hồ cũng thấy hoảng loạn và bị ám ảnh, mỗi lúc nghĩ đến những nhân tố quanh mình ha ha..
Đó là nói về vụ việc đi đám - đám ma. Nói thì không nỡ, bởi lại trở thành ko phải với những người đã mất, nhưng quả đúng là các đám đang trở thành gánh nặng cho nhiều người qua các loại ban bệ, các loại quan hệ..vân vân và vân vân.
Người mất, nói cho cùng, thế là hết. Chỉ còn những kẻ đang sống. Buồn ư, mất mát ư, đau khổ ư. Đương nhiên, nhưng là dành cho những người thân, bao gồm cả gia đình và bạn bè hoặc những người đã từng có quan hệ với người mất trong đời. Chứ với những kẻ chẳng biết người mất là ai, thì đi dự đám, quả là một điều khiên cưỡng, nếu không muốn nói là chịu đựng.
Nhưng các loại ban bệ, chủ yếu là từ người lãnh đạo, đã không hiểu/không muốn hiểu điều này. Đương nhiên là có những khi phải vì quan hệ chung, nhưng không cần phải là tất cả. Nhiều khi chỉ vì một ý cá nhân mà bao nhiêu con người phải khóc dở mếu dở, vì hỏi, đi đám có còn là tấm lòng nữa hay không, Trong khi, mình cho rằng, dự đám tang chính là từ tấm lòng với người mất hoặc người còn sống. Nếu ai đó không thể, không muốn chia sẻ tấm lòng, từ đương nhiên, họ được miễn.
Để đến cơ sự, đi dự đám tang là một nhiệm vụ, thì đúng là buồn cười quá thể.
Đấy. Một sự hoảng loạn từ hình thức đến tâm thức. Đến nỗi, bản thân mình, một người nằm trong cái môi trường này mười mấy năm, từ khi là tờ giấy trắng, đến lúc chuyển thành tờ giấy than, cơ hồ cũng thấy hoảng loạn và bị ám ảnh, mỗi lúc nghĩ đến những nhân tố quanh mình ha ha..
Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015
Tàn
Em hoa sen cũng là 01 kiểu sớm nở tối tàn, chả phải mỗi hoa phù dung hihi.
Mấy e này mình cắm được có 3 tiếng đã nở hết cả cỡ và 3 tiếng sau thì rụng trơ còn mỗi nhụy :)
Cắm hoa thế này mình mới thấy, đang thiếu một chỗ để cắm hoa ... haizzz...
Mấy e này mình cắm được có 3 tiếng đã nở hết cả cỡ và 3 tiếng sau thì rụng trơ còn mỗi nhụy :)
Cắm hoa thế này mình mới thấy, đang thiếu một chỗ để cắm hoa ... haizzz...
Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015
Mỗi ngày phải chọn một niềm vui
Vài hôm trước, gái thân chat nhóm bảo vừa đặt bút ký Đăng ký kết hôn. Cái sự mà nàng chờ đợi đã nhiều năm, không dưới 6 năm gì đấy, khi mà cả hai đã chung sống, và còn vừa kịp thêm 1 nhóc gái :). Nàng bảo cái em làm thủ tục đăng ký không cho thời gian suy nghĩ ha ha. Mình biết, cái này chỉ là nói vậy, vì thật ra mong muốn cuối cùng của tình yêu thì ai cũng thế cả thôi, đó là bên cạnh nhau - tùy theo cách muốn của từng người - và trở thành sự gắn kết cuộc đời, ở đây là vợ chồng, kể cả trên giấy tờ hoặc đình đám tổ chức.
Một gái thân nữa trong nhóm chat không thấy trả lời. Mình tự nghĩ, chắc đang buồn, chạnh lòng hoặc tủi thân, hoặc cảm giác gì gì kiểu đấy. Hôm qua cố tình gợi í trong nhóm chat để gái đấy phải lên tiếng. Vì mình nghĩ, phải lên tiếng thì mới đối mặt được hihi. Nghe thì nẫu, hoặc là quá đáng, nhưng mọi sự, cần phải đối mặt. Khi mà ta thốt lên được thì mới đỡ đi, chứ cứ ấp ủ trong lòng mà nó thành trái đắng, ngày càng đắng hơn. Gái bảo, tủi phân phết. Mình cười ha ha, động viên rằng, gớm, có chồng hay không cũng chả chết, và đều phải tự thân lo, tự có niềm vui riêng nếu biết cách. Mình nói vậy thôi, chứ biết rằng với gái đấy và phần lớn gái đều vui buồn phụ thuộc người tình, người chồng. Ít người thấy thực sự thoải mái với một mình.
Hôm rồi đọc Mann up, có một bài hay về một mình, đại ý "muốn làm một điều gì đó, ta sẽ làm mà không cần ai đi cùng cả" hoặc "đừng đợi ai đấy làm cùng mình". Cái này suy cho cùng, có mấy người tự tìm được cảm giác đấy. Đó phải là một người vừa chủ động trong suy nghĩ, vừa chủ động trong hành động, lại là người biết yêu mình - đúng - nghĩa... và cần nhiều thứ khác nữa, mà trong hỗn độn xã hội này, đâu phải dễ để tự có những thứ đó.
Mình bảo 2 gái, là cố mà đừng để đời mình đau khổ vì giai nào đó nữa, đau thế đủ rồi và nên dừng rồi. Đôi khi hãy nghĩ dùng giai mà giải trí. Cái này thì có vẻ quá rồi đấy ha ha. Nhưng cũng phải thế thôi, vì để làm mình vui, nếu không thể tự làm thì phải dùng yếu tố bên ngoài. Nhưng đúng là xui dại, biết đâu, chả có giai thì người ta đau 1, có giai vào lại đau gấp 10, thì có mà chết hihi.
"Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui" chả phải tự dưng mà thấy đúng thế :)
Một gái thân nữa trong nhóm chat không thấy trả lời. Mình tự nghĩ, chắc đang buồn, chạnh lòng hoặc tủi thân, hoặc cảm giác gì gì kiểu đấy. Hôm qua cố tình gợi í trong nhóm chat để gái đấy phải lên tiếng. Vì mình nghĩ, phải lên tiếng thì mới đối mặt được hihi. Nghe thì nẫu, hoặc là quá đáng, nhưng mọi sự, cần phải đối mặt. Khi mà ta thốt lên được thì mới đỡ đi, chứ cứ ấp ủ trong lòng mà nó thành trái đắng, ngày càng đắng hơn. Gái bảo, tủi phân phết. Mình cười ha ha, động viên rằng, gớm, có chồng hay không cũng chả chết, và đều phải tự thân lo, tự có niềm vui riêng nếu biết cách. Mình nói vậy thôi, chứ biết rằng với gái đấy và phần lớn gái đều vui buồn phụ thuộc người tình, người chồng. Ít người thấy thực sự thoải mái với một mình.
Hôm rồi đọc Mann up, có một bài hay về một mình, đại ý "muốn làm một điều gì đó, ta sẽ làm mà không cần ai đi cùng cả" hoặc "đừng đợi ai đấy làm cùng mình". Cái này suy cho cùng, có mấy người tự tìm được cảm giác đấy. Đó phải là một người vừa chủ động trong suy nghĩ, vừa chủ động trong hành động, lại là người biết yêu mình - đúng - nghĩa... và cần nhiều thứ khác nữa, mà trong hỗn độn xã hội này, đâu phải dễ để tự có những thứ đó.
Mình bảo 2 gái, là cố mà đừng để đời mình đau khổ vì giai nào đó nữa, đau thế đủ rồi và nên dừng rồi. Đôi khi hãy nghĩ dùng giai mà giải trí. Cái này thì có vẻ quá rồi đấy ha ha. Nhưng cũng phải thế thôi, vì để làm mình vui, nếu không thể tự làm thì phải dùng yếu tố bên ngoài. Nhưng đúng là xui dại, biết đâu, chả có giai thì người ta đau 1, có giai vào lại đau gấp 10, thì có mà chết hihi.
"Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui" chả phải tự dưng mà thấy đúng thế :)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




