Nhớ bố. Thời gian trôi quá nhanh. hơn 5 năm rồi. Có nhiều đêm con mơ bố về, lần nào bố cũng cười, cũng vui, nhưng chẳng bao giờ nói gì cả. Có lần con đi công tác Đà Nẵng, ở 1 mình, cả đêm sợ ko dám tắt đèn, mệt quá ngủ thiếp đi thì mơ bố về đứng cạnh, mỉm cười. Con tỉnh dậy thì thấy ko còn sợ nữa.
Lúc bố buông hơi thở cuối cùng, con là người ngồi lau cho bố giọt những giọt nước bọt chảy ra ít dần ít dần, đến khi bố không thở được nữa. Con cũng ko hiểu sao lúc đó con có thể bình tĩnh và tỉ mẩn đến vậy. Tuyệt không rơi 1 giọt nước mắt. Đến lúc đi xem ngày giờ cho bố xong, mọi người đặt xong dịch vụ, đưa bố vào nhà lạnh nằm đấy, xong xuôi về nhà, tối đó con mới ngồi khóc.
Cuộc sống quá là ngắn ngủi. Con chưa biết trân quý thời gian khi bố còn sống. Con nhớ lần con về TB chơi, bố linh cảm thế nào đó mà cứ nắm chặt tay con, rưng rưng. Đêm đó thì bố vào bệnh viện. cũng là lần cuối nằm viện của bố. 5h sáng 2 mẹ con con đi xe khách về HN, ở với bố thêm hơn chục ngày, thì bố mất. Thời gian bố sắp mất ám ảnh con nhiều nhất. Bố phải thở máy, phải ăn qua đường xông, chỉ ra hiệu bằng mắt nhắm hay mở. Cái đêm con đi 1 mình đến Viện huyết học để hiến máu, để đổi lại được máu truyền cho bố, sao mà con thấy cô đơn, sợ hãi và bơ vơ đến thế. Con gọi khắp nơi để mong nhận được sự giúp đỡ nào đó, để có máu truyền cho bố. Mà ko nhận được gì.
Bố là người đàn ông duy nhất trên đời yêu thương con không toan tính, không dối gian gì. Chưa bao giờ bố làm tổn thương con, Có lẽ bố là người duy nhất trong cuộc đời con, chưa bao giờ làm tổn thương con cả. Kể cả lúc con phạm sai lầm, lúc con lấy chồng, lúc con ly hôn, sau này bao chuyện khác nữa, cũng chưa bao giờ bố trách con 1 lời. Bố không nói gì, không hỏi lý do, nhưng con hiểu, duy nhất bố là người yêu thương con ko giới hạn, chấp nhận con kể cả khi con lầm lỗi.
Những người trong gia đình, kể cả mẹ, và những người quanh con, đã bao lần làm tổn thương con, ở những mức độ khác nhau. Nhưng bố tuyệt nhiên chưa bao giờ như thế.
Cả tuổi thơ ấu, đến lúc con trưởng thành, bố người bên con nhiều nhất, dạy con nhiều nhất và ảnh hưởng lớn nhất đến con, và gần như không bao giờ la mắng. Con vẫn nói rằng, đó là điều con may mắn nhất trong cuộc đời này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét