Thứ Hai, 29 tháng 5, 2017

Đua đòi

Quyết tâm đua đòi cùng chúng bạn, chứ ko thì thấy hèn kém quá ha ha


Chiều qua tinh tướng, đặt độ dốc hẳn 5 ^^. Làm 1 nhát gần 30 phút, rồi còn chạy sang đi 5f cái xe đạp chân tay. Tướt bơ. Tối còn làm cho hơn nửa tiếng đi xe đạp he he.
Đôi tạ mua về cả nửa tháng, mới tập đc 1 lần ..hicc...

Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017

Linh tinh

Rõ ràng 1 điều, khi ta gặp những người hay ho thì ta sẽ hay lên rất nhiều. Và đương nhiên là ngược lại.
Nếu sống cùng với những người hay ho nữa, thì cuộc sống sẽ luôn vui và có ý nghĩa. Cũng đương nhiên ngược lại với người kém hay.
Có những khi gặp 1 vài ai đó không chủ đích, và người ta khác mình quá nhiều. Chỉ vài câu nói vô tình của họ cũng làm cho ta thực không thoải mái, và thấy thật down. Đây là điều rất vớ vẩn đối với kiểu người không để ý nhiều đến việc mọi người nghĩ gì về mình, như mình, nhưng 1 lúc nào đó, khi tâm trạng đang rơi vào trạng thái không vui triền miên, thì những câu vô tình của thiên hạ lại khá là ảnh hưởng đấy. nhỉ.
Có lẽ nên tránh xa những người như thế. 
Đôi khi không kịp tránh thì cũng đành chịu chứ biết sao.


Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

Đàn bà vô duyên

Ngồi cafe vỉa hè, trời râm mát, đg thảnh thơi thì rơi ngay xuống 1 nhóm 3 đàn ông 2 đàn bà. Giao dịch hợp đồng làm nhà cửa gì đấy. Con bé ít tuổi nhất son phấn rực rỡ, tóc tai xoăn tít bóp gel cặp mái, váy thô trắng thêu hoa đỏ... nhẽ là chủ nhà. Trời đất mồm miệng tía lia, nói to, chưa thấy dừng 1 giây từ lúc ngồi xuống. Chuyện trò, ứng tiền, ký tiền, bô lô ba la giải thích, e là xuống cái túi hàng hiệu hơn trăm triệu ko tiếc tiền, nhưng làm nhà này là phải tiết kiệm vì nhà nước và nhân dân cùng làm (nghe chả hiểu). Rồi là, làm việc với anh vui lắm í, thích lắm í, nhưg cũng tùy người a nhỉ..vv..vv... Ông đàn ông cũng luôn mồm, khẳng định anh là ko bao giờ bực với khách hàng..v..v.. và rít thuốc nhả khói nồng nặc.
Mình chịu ko có nổi nên rút êm vào trog nhà. Vẫn nghe tiếng cô kia bên ngoài ầm ĩ, cười nói ngặt nghẽo.
Haizzz, đàn bà con gái vô duyên bây giờ chém ko xuể.

Thứ Hai, 1 tháng 5, 2017

Hải đảo tự thân


"Bụt nói rằng có một nơi rất an toàn mà mình có thể trở về bất cứ lúc nào mình muốn, đó là hải đảo tự thân. Trong tự thân bạn có 1 hải đảo an toàn, nếu trở về đấy thì bạn sẽ không còn bị sóng gió cuộc đời kéo đi nữa"
(Thiền sư Thích Nhất Hạnh)
Ý niệm đó và mấy câu kệ của Thiền sư, giúp bạn trong lúc khó khăn, lúc bạn cần phải có đủ bình tĩnh để biết được mình nên làm gì và không nên làm gì:
"Thở vào, thở ra
Là hoa tươi mát
Là núi vững vàng
Nước tĩnh lặng chiếu
Không gian thênh thang"
Tôi đã thử khi mất bình tĩnh. Và có tác dụng 😌
Đó là 1 trong những cách giúp ta kiềm chế, kiểm soát cơn giận của chính mình!

1.5

Nhớ bố. Thời gian trôi quá nhanh. hơn 5 năm rồi. Có nhiều đêm con mơ bố về, lần nào bố cũng cười, cũng vui, nhưng chẳng bao giờ nói gì cả. Có lần con đi công tác Đà Nẵng, ở 1 mình, cả đêm sợ ko dám tắt đèn, mệt quá ngủ thiếp đi thì mơ bố về đứng cạnh, mỉm cười. Con tỉnh dậy thì thấy ko còn sợ nữa.
Lúc bố buông hơi thở cuối cùng, con là người ngồi lau cho bố giọt những giọt nước bọt chảy ra ít dần ít dần, đến khi bố không thở được nữa. Con cũng ko hiểu sao lúc đó con có thể bình tĩnh và tỉ mẩn đến vậy. Tuyệt không rơi 1 giọt nước mắt. Đến lúc đi xem ngày giờ cho bố xong, mọi người đặt xong dịch vụ, đưa bố vào nhà lạnh nằm đấy, xong xuôi về nhà, tối đó con mới ngồi khóc. 
Cuộc sống quá là ngắn ngủi. Con chưa biết trân quý thời gian khi bố còn sống. Con nhớ lần con về TB chơi, bố linh cảm thế nào đó mà cứ nắm chặt tay con, rưng rưng. Đêm đó thì bố vào bệnh viện. cũng là lần cuối nằm viện của bố. 5h sáng 2 mẹ con con đi xe khách về HN, ở với bố thêm hơn chục ngày, thì bố mất. Thời gian bố sắp mất ám ảnh con nhiều nhất. Bố phải thở máy, phải ăn qua đường xông, chỉ ra hiệu bằng mắt nhắm hay mở. Cái đêm con đi 1 mình đến Viện huyết học để hiến máu, để đổi lại được máu truyền cho bố, sao mà con thấy cô đơn, sợ hãi và bơ vơ đến thế. Con gọi khắp nơi để mong nhận được sự giúp đỡ nào đó, để có máu truyền cho bố. Mà ko nhận được gì.
Bố là người đàn ông duy nhất trên đời yêu thương con không toan tính, không dối gian gì. Chưa bao giờ bố làm tổn thương con, Có lẽ bố là người duy nhất trong cuộc đời con, chưa bao giờ làm tổn thương con cả. Kể cả lúc con phạm sai lầm, lúc con lấy chồng, lúc con ly hôn, sau này bao chuyện khác nữa, cũng chưa bao giờ bố trách con 1 lời. Bố không nói gì, không hỏi lý do, nhưng con hiểu, duy nhất bố là người yêu thương con ko giới hạn, chấp nhận con kể cả khi con lầm lỗi.
Những người trong gia đình, kể cả mẹ, và những người quanh con, đã bao lần làm tổn thương con, ở những mức độ khác nhau. Nhưng bố tuyệt nhiên chưa bao giờ như thế.
Cả tuổi thơ ấu, đến lúc con trưởng thành, bố người bên con nhiều nhất, dạy con nhiều nhất và ảnh hưởng lớn nhất đến con, và gần như không bao giờ la mắng. Con vẫn nói rằng, đó là điều con may mắn nhất trong cuộc đời này.

30.4.2017

Cuộc đời ai rồi cũng phải yêu thương - tình yêu trai gái - cái thứ tình vừa mộng mị vừa thăng hoa, nhưng cũng là thứ tình gây đớn đau khôn tả.
Nhẽ rồi chả ai thoát được tình yêu, nhưng đúng là cứ yêu thương thật nhiều, tin tưởng nhau thật nhiều, rồi đến lúc mọi thứ đều tàn phai. Người ta rồi cuối cùng cũng quên nhau, cũng gian dối nhau, rồi lại làm đau nhau bằng nhiều cách.
Dù bạn có chuẩn bị tâm thế đến thế nào, thì khi gặp chuyện vẫn cứ là sốc, là đổ vỡ, là thất vọng ê chề. Hơn 1 lần bạn bảo mình, tôi sợ yêu đương vì nó làm ta tổn thương ghê gớm - là chuẩn xác quá rồi.
Dù có trải qua bao cuộc tình, có trải qua bao sự cố, vượt qua cả đấy, nhưng rồi lại tổn thương. Chẳng có cái tổn thương nào giống cái nào. Tổn thương thì không bao giờ có kinh nghiệm cả.
Nước mắt mỗi lần tổn thương đều khác nhau. Khác lắm. Cái đau đớn, tổn thương cũng khác lắm. Nghĩ, có khi cả đời người sinh ra và sống, chỉ để chịu những tổn thương do xung quanh gây ra, và ta cũng gây ra cho người khác.
Sống thì cũng ko nên trách cứ nhau mà làm gì. Nhưng ngày càng thấy, sự gian dối nó hiện diện khắp nơi, với bất cứ ai quanh ta. Mà càng yêu thương thì càng tổn thương nhiều vì gian dối. Yêu thương sâu thì đau đớn sâu, tổn thương nghiêm trọng.
Đúng là ko có cái mất mát nào làm cho ta đi qua được tổn thương. Thì đành chấp nhận mà thôi.