Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016

Tên là tháng 9

Cái thằng phây búc cũng hay ra phết. Nhờ nó thì mình mới nhớ tháng 9 năm 2014 mình cũng có quả đầu ngắn xoăn y như tháng 9 này hihi. Hóa ra năm nào cũng đến tháng 8-9 là m cắt tóc, làm đầu ^^

Năm 2014 vừa trẻ vừa tươi, vừa hớn hở với đời. Tóc tai thì mượt hơn, nền nã hơn hihi

SN năm 2014 bạn Tr đặt bàn ở Swing, nghe em Hoàng Quyên. Đi sớm, mùng 7 hay mùng 8/9 gì đó, sau khi cả ngày nằm vêu răng ở sân Golf phục vụ bọn lãnh đạo

Tháng 9 năm nay thì tàn hơn, xõa hơn, già hơn, không còn thiết nhiều thứ hihi

Bối cảnh năm nay cũng hổ lốn hơn, chủ yếu là 2 chị vừa ăn vừa chửi đời và buôn tin tức ha ha



Hôm sau tụ tập với bọn già cũ, uống 3 chai vang, cũng đu đưa ra phết


Thằng bạn ứt này mang hoa vào tặng mà cứ như đi oánh nhau hihi

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

Lựa chọn

Nhiều người nói tôi dại. Vì tôi không biết nhịn nhiều hơn nữa, vì tôi không biết che giấu cá tính của mình, chiều lòng những người khác để được những quyền lợi cao hơn bây giờ. Họ bảo rằng, tôi là người thông minh, có cá tính, nhưng nếu khéo léo nữa thì sẽ có đủ thứ... Tôi biết họ có ý tốt với tôi.
Nhưng tôi lại không cho là vậy - tôi không nghĩ là mình dại. Tôi cho rằng, đến lúc này, tôi biết tôi cần gì, tôi biết tôi chọn cách tôi sống nào, và tôi muốn sống như thế nào. Mặc dù nói tôi muốn sống theo cách mình muốn, ở cái giai đoạn xã hội này, là quá xa xỉ - vì hầu như mọi người đều chọn cách sống chiều lòng kẻ khác, đóng vai hoa hậu thân thiện, để thu về cái lợi vật chất - nhưng tôi muốn sống theo cách tôi chọn. Các thứ lợi mà mọi người có được, tôi cho rằng hoàn toàn là lợi vật chất, chứ lợi tinh thần là sự tự có, chứ không phải là kết quả của sự tính toán như mọi người vẫn làm.
Nếu tôi nói, họ sống như thế là giả dối, là hèn hạ. Thì họ sẽ nghĩ sao? Vì tôi cho rằng đó không phải chỉ là sống khôn khéo, mà hoàn toàn là sự đánh đổi. Nhịn cái a thì sẽ có được cái bc, thâm chí được cả a-z.
Nhưng tôi cũng không đánh giá, tất cả họ đều sống hèn hạ, mà tôi cho rằng ai cũng được lựa chọn cách sống của mình. Nếu bạn chọn cách sống thoải mái đầu óc, thì đương nhiên bạn không thể trở thành kẻ xu nịnh, hoặc phải đeo bám xem người khác có gì để mình tán dương, hoặc đại ý là phải khéo léo chiều lòng... Nếu bạn muốn có nhiều thứ hơn nữa, thì bạn phải chấp nhận nhún mình thấp hơn 1 vài bậc để có cái mình muốn. Cả 2 cách hoặc những cách khác nữa, đều là cách lựa chọn của từng người.
Khi bạn chọn giống cây nào, thì bạn chỉ thu hoạch được loại quả đó mà thôi. Chứ không thể, chọn trứng con gà, mà lại nở ra con thiên nga được.
Xã hội cần chấp nhận những cá tính riêng. Thế nó mới là cuộc sống.

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2016

Hạnh phúc

Nghĩ, nhẽ phải có nhiều người chết vì hạnh phúc quá í nhể. Vì theo những gì mọi người chia sẻ, thấy họ HP đến hàng ngày, hàng giờ, 24h/24h là hạnh phúc, về cơ bản là não chắc nó chả chịu được, vì hưng phấn toàn thời gian. Thế thì ngộ độc chết mất hihi.
Nhân đó, nói về hạnh phúc của mình, là dạo này tự mình thấy cần dãn dần với phây búc, chuyển từ pốt cách nhật, sang cách tháng, và theo dõi thiên hạ là chính. Mục đích cũng nhằm tự cứu lấy tâm hồn mình hihi. Vì mình vốn hay ghen ăn tức ở, thấy thiên hạ hạnh phúc, thỏa mãn, vui vẻ con bồng cháu bế, vợ vợ chồng chồng... mình ghen tị mà chết mất. Thế nên phải tự cứu mình thôi hihi. Nhẽ sợ rằng, khi hỏi chuông nguyện hồn ai, lại hóa ra nó đang nguyện hồn của chị đấy.
Nói về hạnh phúc, mình mới nhớ ra là Việt Nam đang được đánh giá là quốc gia có chỉ số hạnh phúc cao thứ 2 trên thế giới, chỉ sau nước nghèo Bhutan (theo báo cáo của New Economics Foudation-NEF). Hãi quá, lao đi nghiên cứu về hạnh phúc và các chỉ số tính, đo, đong, đếm 1 thứ mà, từ trước đến nay mình nghĩ là khó định lượng nhất quả đất.
Những thứ bề ngoài để có thể thấy Bhutan là 1 đất nước hạnh phúc, lại chính là cách mà đất nước ấy chọn để phát triển - là đứng ngoài thế giới văn minh với các chỉ số phát triển về kinh tế vượt bậc. Điều đó là đương nhiên thôi, nếu chọn sự phát triển vật chất, sẽ dẫn đến sự mất mát quá lớn về văn hóa, về môi trường, và các giá trị con người sẽ bị tha hóa một cách chủ động hoặc bị động.

 Bhutan với 70% diện tích đất nước là rừng, dân số chỉ hơn 700 nghìn người, và là đất nước rất coi trọng Phật giáo



Vua và Hoàng hậu Bhutan gần như không có khoảng cách với người dân

Bhutan chi trả toàn bộ chi phí giáo dục, y tế cho người dân. Đến nay, 100% trẻ em ở Bhutan được đi học

Truyền hình mới có ở Bhutan vài năm trở lại đây và smart-phone là thứ cực hiếm ở đất nước này. 
Bhutan cũng không khuyến khích du lịch, từ khi được biết đến là quốc gia có chỉ số hạnh phúc cao nhất thế giới

Quay lại các chỉ số đo hạnh phúc, NEF đưa ra công thức tính chỉ số hạnh phúc (HPI) = (Chỉ số hài lòng cuộc sống x tuổi thọ trung bình)/ chỉ số dấu ấn sinh thái (EF). Và căn cứ chỉ số đó để nói VN là nước hạnh phúc thứ 2.
Không thấy nực cười, nhưng thấy hoàn toàn không thỏa mãn. Ở công thức tính này, chỉ số hài lòng bị phụ thuộc vào số lượng, chất lượng, nhận thức... người được hỏi, liên quan cả đến đặc điểm từng nhóm người, từng giai tầng trong xã hội. Mà công thức tính đấy mới chỉ là do 1 tổ chức đưa ra, chưa nói lên được điều gì.
Nhìn vào thực tế VN và những gì đang có ở Bhutan, thì mới có thể thấy được, Việt Nam có phải là quốc gia hạnh phúc không???
Và nếu đúng VN là quốc gia hạnh phúc, thì các mẹ phây búc hạnh phúc 24h/24h cũng là đúng thôi , nhỉ ^_^

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016

11.9

Ngồi đợi sửa xe ở Trần Phú - Tôn Thất Thuyết, uống nước chè ở quán 1 chị trung niên cỡ mình :). Chị có cô con gái lớp 3 nhìn xinh xắn, gầy gầy. Mình khen, trêu là cô bé này xinh đấy, lớn lên cho làm người mẫu hoặc thi hoa hậu. Chị liến thoắng bắt chuyện, bảo nhà nghèo may mà còn xinh, ko có mà ế chồng chị ah. Mà em lê la bán hàng vỉa hè thế này, tiền đâu mà cho con thi hoa hậu, thi hoa hậu phải nhà giàu chứ. Hihi. Đúng là hoa hậu VN thì nhẽ trc hết nhà fải giàu, có điều kiện để dọn đường đi thi, sau mới tính đến đẹp và các điều kiện khác.
Gái bán nước còn kể, ngay ngõ nhà em, có 2 mẹ con độc thân, nghèo lắm, mẹ nó lương có 3 triệu, suốt ngày nợ nần. May mà đứa con gái xinh lắm, lên lớp 10 yêu ngay được thằng đại gia, thằng kia bao cho 2 mẹ con đủ thứ, còn đi chơi, đi du lịch khắp nơi. May thế chứ, bây giờ thấy bảo chỉ chờ con bé học hết lớp 12 là cưới.
Mình nghĩ, ừ, với cảnh nghèo khó thì may mắn lớn nhất đối với họ trc hết là có nhiều tiền, còn ko cần quan tâm lắm đến cái nguồn tiền ấy từ đâu ra. Chua chát ra phết. Mình bảo thì mình nghèo mình sống kiểu nghèo. Chị nàng bảo, nhưg mà con bé kia vẫn may chị nhỉ. Ha ha. Mình phải công nhận là nó may cho chị nàng hài lòng.
Mình đúng là hoa hậu thân thiện.


 Cô nàng bán nước đây (nếu biết mình chụp đưa vào đây, chắc cô nàng hất nguyên cả xô nước xanh này vào mặt hihi)





Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2016

Cơm tối

Sáng đưa con đi học, trưa xem phim xong, đi trên đường về mà mệt không muốn há alo ra nữa. Thời tiết oi nồng, bức bối. Thật là khó chịu quá đi.
Tối làm bữa cơm 1h, đủ món để uống cốc bia hihi. Con gái sắp cơm, lấy cho mẹ lon bia, còn ko quên cho đá vào cốc để mẹ tắm xog rồi ra uống.
Làm 1 ngụm bia đầu. Quả là sảng khoái ke ke


Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2016

2.9

Tệ nhất là cho con đi chơi/dã ngoại mà không biết đi đâu. Ngày lễ thì chỗ nào cũng đông, chắc chắn. Nên đến mức vui đâu chầu đấy. Cứ thẳng tiến lên phía Sơn Tây, gặp Làng Văn hoá các dân tộc, thấy không đến mức đông quá nên ghé vào. Loanh quanh 1 hồi rồi đi kiếm cái ăn trưa, đến đâu cũng 1 cảnh hỗn loạn, khách ngồi hàng tiếng mà chưa có đồ ăn. Mình phải tự lao vào bếp, tự phục vụ hicc.
Mình lúc nào cũng sợ vụ đi chơi vào các ngày lễ. Nhưng vì có trẻ con nên phải đành lòng mà đi thôi.

Nàng Liễu vừa chụp vừa bực bội vì cái đôi đằng sau seo phi hàng chục phút chửa xong để nàng còn chụp choẹt ha ha
Cái thằng cu Sơn này thì nhất định ko chụp ảnh, phải dụ nó là cho cái lông công che mồm đi, thì anh cu mới ok hihi

Bạn Vịt thì say sưa cả chuyến đi chơi vì cái phần mềm thêu dệt khuôn mặt. Tự seo phi tới tấp.

Hôm qua đi xem phim 1 mình, lại mua được cái đĩa dân ca của Phạm Duy, nghe cũng vào.
Mà tối nay đi từ nhà bà ngoại về, vẫy mãi chả được thằng taxi nào, mình quyết định đi xe bus. Chỉ phải đi bộ 1 đoạn ngắn, đợi cũng chả lâu là có ngay bus tới. Mất có 7.000đ, thay vì 40.000đ taxi. Thật là quá tiết kiệm đi ha ha. Chỉ mỗi tội trèo lên xe bus cứ lo nơm nớp là đi qua nhà mình mà không biết thì toi. Kiểu này phải tích cực đi xe bus thôi nhỉ hihi. Tiết kiệm tiền để mua váy!

Thứ Năm, 1 tháng 9, 2016

Vườn cây của Thị

Ngó ra ban công hẹp mà sướng mắt ra phết. Hoa thì các cây cứ thay nhau nở. Rau thì tươi tắn, dù không nhiều. Cây hoa loa kèn lúc lấy về có 3 củ, mà bây giờ phải đưa 6 củ sang trồng ở chậu khác, còn 4-5 củ giữ ở chậu cũ. Giá mà tiền nó cũng sinh ra nhoanh như thế có phải hay không ha ha
 2 chậu rau mùng tơi tươi phết, cây leo bám cả vào lồng sắt rồi :)

Cô Hoa nhài này thì cứ nở đều đặn, ko nhiều hoa lắm, nhưng thơm thì cũng thôi rồi, nhất là vào buổi đêm hoặc sáng sớm

Em hoa hồng này thì đều đặn, cùng em hồng bên cạnh, mỗi lần nở được 2-4 bông/cây

 Chị Thủy tiên thì phấn khởi, năm nay nở 3 lượt rồi. Hai bông trên là của lượt trước, còn lượt vừa rồi là 4 bông bên dưới.
Gớm, giờ về đến nhà, việc đầu tiên là lao ra ban công ngó cây cối. Thú phết. Có hôm còn chổng mông lên ngắm những nụ hoa li ti vừa xuất hiện.
Đến giờ vẫn tiếc 3 cây dưa chuột, leo bám hẳn vào thanh sắt rồi, mà trận bão số 2 quật cho nát hết cả huhu