Thứ Hai, 27 tháng 6, 2016

Hưởng thụ phát vãi lên được

Cứ quanh quẩn đến hè là lại ầm ầm bão tố các loại ảnh gia đình, dòng tộc đi du lịch, nghỉ mát, nghỉ dưỡng. Gớm, thôi thì khắp nơi khắp chốn. Đi 5 ngày là kiểu gì cũng tường thuật ít nhất 5 lần, mỗi ngày 1 lần. Đấy là các trường hợp khiêm tốn đấy. Không thì ngày phải đến 3-4 lượt tường thuật bằng ảnh. Mà thôi rồi, ảnh nào cũng từng nấy cái mặt, không cười thì mếu, có khác là khác tí quần áo, cảnh ciếc.
Chả có nhẽ đề tốc thì lại đề tốc bố nó hết bạn bè trên phây ha ha.
Nói thì thiên hạ lại nghĩ, hay cái con mụ này ghen tức, đố kị hihi. Ừ thì kể cả là ta có ghen tức đi, thì thiên hạ cũng chỉ cần làm 1 vài cái gọi là ghi dấu ấn, là năm nay dòng tộc nhà tao, hoặc gia đình nhà tao có đi du lịch nhá, không chúng mày lại chê dòng tộc/gia đình tao là không biết hưởng thụ.
Gớm, vãi cả hưởng thụ.
Đấy, bọn tao cũng đi chơi, tận cái nơi quay Hoa vàng cỏ xanh, mà có thèm khoe đâu ...ha ha...

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016

Mẹ hấp, con hâm

Sáng nay Vịt lại hỏi linh tinh về B52, về chiến tranh, chính trị ... Vớ vẩn vãi.
Giải thích cho nó vài thứ, rồi dẫn dắt nhau thế nào lại nói về chiến tranh, kinh tế, chính trị... Vì độ này chị ý đang rồ về Brexit và đag thất vọng vì Anh rời khỏi Châu Âu. Khổ, thề là ko hiểu tại sao nó lại cứ quan tâm ba cái chuyện vớ vẩn đấy :(
Sau hồi dẫn dắt, mẹ bảo chiến tranh kiểu mới bg ko nhất định cần súng đạn và hao tổn con người đâu con. Họ chơi diễn biến hòa bình (đấy, con mẹ lại hấp).
Sau 1 hồi mẹ giải thích về chiến tranh ko cần súng đạn, nó bảo Diễn biến hòa bình là tốt đấy mẹ ạ, làm gì thì làm, đừng có chiến tranh và chết người là được...
Ha ha, con bé thế mà hay. Bố khỉ!


Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016

Bia thôi

Kết thúc ngày làm việc lười nhác bằng bài viết khá là văn vẻ, có tí màu sắc của 1 em gái Lông nghiệp Khánh Hòa. Hihi, định ko xúc động thì gái Tr cứ bắt mình phải xúc động.
Giờ thì đi uống bia.
Quẩy thôi ha ha


Thứ Hai, 20 tháng 6, 2016

Thiên hạ thật là vĩ đại

Mình thật là nghi ngờ vào cái nhân văn trong mình hihi. Trong lúc thiên hạ cuồng điên chia sẻ, thương cảm, làm cả thơ, chắc có khi sáng tác cả bài hát í, để thương cảm cho những con người bất hạnh - những người tật nguyền, ng bệnh trọng, người thân phận hẩm hiu, người bị chết... Thì mình hoàn toàn đứng yên.
Mình đứng yên vì thân phận nào ra đi thì cũng đều đáng tiếc cả. Kể cả các chiến sĩ đang làm nhiệm vụ hay các anh gay đag nhảy nhót trong bar. Được sống là niềm hạnh phúc khủng khiếp của con người, Nên rõ ràng khi chết đi, đó cũng là điều khủng khiếp, đối với những người - thân - còn sống. Mình hoàn toàn xa lạ với những số phận đó, vì có bao giờ tiếp xúc với họ đâu, thì hỏi lấy đâu ra sự xa xót, hay đau đớn để mà vật vã. Mình chỉ thấy thật đáng tiếc vì họ đã chết.
Thiên hạ thật là nhân ái, thật là rộng lượng, quá cả Phật ^_^
Không chỉ thế, thiên hạ còn thừa lòng thương, thương từ cái cây, ngọn cỏ bị dẫm đạp, thương từng số phận hẩm hiu, thương từng bệnh nhân trong bệnh viện, thương từng con lợn, con trâu bị hành hình...
Thế mà thiên hạ sống như shit ý ha ha



Thứ Tư, 15 tháng 6, 2016

Hấp nặng rồi, giời ơi

Chết thôi, tôi dạo này có dấu hiệu lẩm cẩm, hấp nặng lắm rồi.
Tay vừa cầm điện thoại nhắn tin choanh choách, vừa lao đi tìm xem điện thoại mình đâu.
2 rưỡi đêm đi đuổi nhau với con nhặng hay con ruồi trâu gì đó trong nhà, đập cho bằng chết. Và kết luận là đúng chỉ có tờ Thời báo ngân hàng mới đập ruồi muỗi chuẩn.
3h sáng đi trồng cấy, tưới cây, phơi quần áo. Rồi đứng ngoài ban công nóng rẫy hít lấy hít để hương hoa nhài.
Ha ha, tôi đi chết đây


Thứ Năm, 9 tháng 6, 2016

9.6

Cứ loay hoay nghĩ mãi, và nghĩ rằng:
Cho đến cùng, thì con người ta có gì mà phải giữ, ngoài tính mạng của bản thân, nhỉ?