Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2015

Mọi điều đều có lý của nó

Đúng là, không có bất cứ một mẫu chung nào cho mọi việc, mọi người. Ngày càng thấy rõ điều này hơn. Cũng vì thế mà thấy mọi thứ đều trở nên bình thường, có chi mà phải khó chịu với cách sống/nghĩ/làm... của người khác. Mọi thứ đều có căn nguyên, đều có lí của nó và đều mang lại hậu/kết quả tương xứng.
Hôm qua và nay đi gặp lại bọn bạn cũ học cùng từ lớp 1 đến lớp 8. Cười nói vui vẻ, thấy khá thoải mái, chỉ đôi lúc hơi khó chịu vì cách của một vài cá nhân. Nhưng cũng không có vấn đề gì. Mọi điều vẫn trong vòng chấp nhận được. Và mọi thứ, đặc biệt là thời gian, đều dừng ở ranh giới cần thiết.
Thấy khá vui. Lâu lâu mới có một cuộc kha khá vui với đông người và mình cũng khá thoải mái với việc này :)
Tín hiệu tốt của việc thấy rằng mọi điều đều có cái lí của nó.
 Lâu không cười tít đĩa và trêu chọc bọn bạn như thế này
 Gần 4 chục tuổi đầu mà lao ra chơi bóng, vồ nhau, dúi nhau ở biển, hệt bọn thanh niên hihi

 Về trường cấp 1-2 ngày xưa, bây giờ cũ kỹ và xuống cấp ghê gớm. Người thì thay đổi mà trường thì chẳng có một chút gì đổi thay
 Mấy đứa thân nhau hồi nhỏ

Bữa đầu tiên mà đứa nào cũng phê lòi ra, vài đứa nằm thẳng cẳng trên xe đến tận chiều tối



Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

Sáng thứ 7

Hôm nay bơi mệt nhoài, còn lên bể bơi ngồi thả chân ngắm con gái bơi. Về quấy lại bát cháo sườn nóng, thêm 1 nhúm rau tía tô và hành tươi, thơm lừng. Chưa đủ, lại làm nửa quả bơ trộn nửa cốc sữa chua :). Ngồi nghe nhạc và ngắm hoa, gác chân thư giãn. Lâu lắm rồi mới cảm thấy sảng khoái thế, nếu ko bị ốm thì còn thoải mái hơn.
Được ngày thoải mái thời gian, không bị chạy sô, không bị đưa con đi học, không bị đi làm... :)


Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

Còm

Hôm qua đã dằn lòng định chả cmt lại gì cái cmt của thằng bạn cấp 3, đăng trong topic của lớp - cái topic bản thân cũng đã giời ơi đất hỡi, đòi hỏi sao được sự sâu sắc trong đó. Nhưng sau rồi, lại làm cho đoạn rõ dài hihi. Chỉ vì cậu bạn lên án những kẻ văn phòng ngồi chây ì ở ghế, ko đi đâu cho thoáng đãng cái đầu, hoặc có đi thì chỉ bằng tiền cơ quan..., đại ý lên án và coi đó là cuộc sống nhàm chán, tẻ nhạt...
Cũng lạ, đầu óc khá văn minh, toàn tiếp cận cái mới, lại là đứa thông minh có lõi, mà sao quan điểm và cách nhìn nhận đến giờ phút này vẫn đóng khít lại thế nhỉ. Cậu bạn nói cũng không sai, nhưng mình chỉ cmt nói về việc hãy tôn trọng quan điểm sống của từng người, vì cuộc sống này không có mẫu chung cho mọi vật. Với ta, có thể cuộc sống quẩn quanh là giết chết ta, nhưng người khác thì lại không phải thế. Người ta cần những thứ mà ta không cần, và đó không phải là lỗi, cũng không đáng bị lên án, hoặc ko đáng bị chê trách, nhất là ta lại là người chả liên quan gì đến cuộc đời đang sống của họ :)
Việc tôn trọng cuộc sống, cũng như suy nghĩ, quan điểm của người khác là điều tối cần thiết, mà thấy bây giờ mọi người toàn nhầm lẫn cả. Ta đâu thể áp đặt quan điểm sống lên người khác. Với con cái còn phải tránh, nói chi là những kẻ đầy rẫy trong cuộc đời.
Từ việc này mới càng thấy, suy nghĩ văn minh, hoàn toàn không đồng nghĩa với việc suy nghĩ có chừng mực đối với mọi việc. Đời ta ta lo, đời họ họ hưởng, cớ sao lại lên án những suy nghĩ của người khác, kể cả là nó trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ của mình.
Tóm lại, không hợp thì tránh nhau ra cho lành :)


Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Một sáng tạnh mưa

Hôm qua mơ thấy bố. Rất lâu. Trong lúc mơ lại tưởng đang tỉnh, lúc tỉnh dậy lại nghĩ mình vẫn mơ. Bố không nói gì, tuyệt nhiên mấy lần mơ thấy bố, không bao giờ thấy bố nói gì cả. Bố lặng lẽ ngồi rồi dường như giận giận gì đó, lấy xe máy phóng đi. Mình chạy theo, kêu bố già rồi, đi xe làm gì, để đấy con đèo. Nhảy lên xe chở bố đi, đến một bệnh viện, mang hàng gì đó đến đấy bán...
Đến đoạn nhảm thì không thấy mơ nữa. Chỉ nhớ lâu rồi không xuống mộ bố, cũng lâu không đi chùa. Sáng sớm, anh nhắn về bảo mẹ đang giận chị dâu, chỉ vì chị bảo cháu nhiều quần áo rồi, bà không cần mua nữa, trong khi mẹ cứ nằng nặc đòi mua quần áo cho cháu vào năm học mới. Rồi mẹ giận dỗi, khóc lóc với anh, kêu nếu gần thì tao đã về rồi. Và anh đau đầu, bảo may quá, mẹ chồng này và nàng dâu ko ở cùng, chứ nếu không a đập đầu vào tường hihi.
Người già thật lạ, tự làm đau mình quá mức, lại hay đổ lỗi cho người khác. Có thể tâm lý người già thay đổi nhiều, lại có cảm giác không giúp gì đc con cháu, nên dễ tự ái, chạnh lòng. Chả hiểu khi già rồi mình có tệ đến thế không???
Hai ông cháu chụp hồi Vịt 4 tuổi

Sáng nay tạnh mưa, đi sớm hẳn nên cũng không tắc đường. Thật là may mắn. Đi qua khu chợ, liếc thấy ít hoa trắng, đã phóng đi 1 đoạn rồi nhưng lại tặc lưỡi quay lại. Tự nhiên thích cắm mấy bông hoa trắng trong phòng. Chẳng làm gì, chỉ là chợt thích.
Đến cơ quan, cô đồng nghiệp kêu lên, ôi, hôm nay Liên yêu đời nhỉ, yêu đời nên mới cắm hoa...
Trời! Tại sao lại cứ yêu đời mới cắm hoa nhỉ, sao không nghĩ lúc người muốn cắm hoa, có thể họ đang cần một sự cứu rỗi ...ha ha...
Cảm ơn cô, tôi thì thường xuyên yêu đời, nhưng nhất định không cứ yêu đời mới cắm hoa, thậm chí càng buồn sẽ càng hoa hoét ;)
Đây là bình hoa được gọi là yêu đời đây hihi

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2015

Cho một ngày khó ở ;)

Có những người, khi bạn đồng hành cùng họ về công việc trong khoảng thời gian đủ dài, cùng nhau chứng kiến những thay đổi thời cuộc, thì bạn mới là người thấy rõ nhất, con người họ đã thay đổi thế nào. Sự thay đổi đó không đánh giá là tốt, hay xấu, nhưng có để lại một sự thất vọng. Bất ngờ thì chẳng, vì làm gì có gì mà không thay đổi bởi thế thời và tự thân, nhưng khi chứng kiến sự thay đổi đó, một cách dần dần, thì bạn sẽ hiểu được những điều mà người ngoài không hiểu được, và tất nhiên cũng chả trách họ là đã không hiểu. Có chăng chỉ điều chỉnh lại mình, đã nói những điều ko cần nói.
Thấy xung quanh bây giờ, quá nhiều sự hình thức. Đúng là khi chỉ quen làm những việc vặt vãnh, chuyện vô thưởng vô phạt, vì lâu dần họ sẽ nghĩ rằng đó là những chuyện quan trọng, vì thật ra đâu có chuyện nào quan trọng hơn nữa. Nhiều khi mình đã thèm vô cùng được làm những công việc khác, nhưng vừa lười, vừa ngại thay đổi, mình đã bằng lòng với công việc này. Và tặc lưỡi, rồi sẽ quen. Nhưng với cách suy nghĩ cực đoan của mình, càng ngày mình càng tự làm khó mình, vì sự khó chịu đối với những thứ vớ vẩn cứ diễn ra hàng ngày hàng giờ.
Tự nhủ mình hèn. Mình kém.
Cần phải thay đổi hơn nữa, mình còn ôm đồm quá. Đôi khi mình đang bảo vệ người khác, lại gây cho họ sự khó chịu, hoặc hiểu lầm, hoặc họ có cần đến sự bảo vệ của mình đâu ha ha. Mình đã mơ hồ nhận ra điều này rồi. Tự tin đôi khi là nhược điểm thật, không phải đùa nữa. Họ đâu có cần ta bảo vệ, hay ít nhất họ thừa khả năng phòng vệ, đâu có cần người khác phải làm thay :)
Tròn 12 năm làm việc tại môi trường này, mình chưa từng bao giờ nghĩ là có bạn trong môi trường làm việc, chỉ đơn giản là đồng nghiệp. Mình đã đi từ tay trắng, đi từ mất mát này sang mất mát khác, khi từ thất vọng này sang thất vọng khác, từ sự phòng ngừa này sang phòng ngừa khác..., đã từ một người chả hiểu gì về cuộc đời, đến lúc đã tự và buộc phải trang bị những phòng thủ cần thiết, đã chứng kiến nhiều lắm rồi, những chiêu trò, những hình thức, những sự khốn nạn ... của đồng nghiệp với nhau, nhưng sao đến giờ vẫn còn thấy chán. Tưởng là đã phải lờ được rồi chứ!!!
Từ khi còn mấy chị em, cái gì cũng ngây ngô, đến đi lãnh đạo cũng đi cùng nhau, nhưng khi có sự can thiệp của chính trị, sự quyến rũ của quyền lực, nhất là sự ảnh hưởng của người khác... thì mọi sự đã thay đổi. Chậc, cũng là lẽ đương nhiên, mấy người giữ được bản thân trước ảnh hưởng của thời cuộc.
Và cái chán đang hiện hữu này lại được bồi thêm từ người khác. Người này mới làm mình chán, chứ những thứ kia cũng chỉ là bthường, vì suy cho cùng, đã xác định đồng nghiệp và đồng nghiệp. Tuyệt ko phải bạn. Nhưng cái nguồn cơn của sự chán này, mình cần phải lưu tâm và điều chỉnh. Cái ranh giới mỏng manh và dễ đứt.
Chết thôi, dạo này mình đang mắc bệnh tự vấn, tự vấn nhiều quá, có khi lại nghĩ nguồn cơn của mọi việc là từ mình mà ra, mà sự thật lại đếch phải thế hihi.
Mình là đối tượng vẫn còn cứu vãn đc vì vẫn còn cảm xúc hihi. Không còn cảm xúc gì mới gọi là chết lâm sàng ;)

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

Ngày mưa

Có những khi buồn thế, không hiểu mình đang muốn gì và đang mong chờ gì.
Mưa gió ngồi trong nhà nhìn ra, nghe tiếng mưa lách tách, thấy đầy những khoảng trống, và tự nhiên muốn rơi nước mắt.
Khi nỗi buồn ùa đến, nó không cho ta sự chuẩn bị, mà đột ngột và nhẫn tâm.

Nhiều mối quan hệ có vấn đề trong cùng một khoảng thời điểm, mình nhớ là những khoảng giữa năm như thế này, mình hay gặp các vấn đề về các mối quan hệ.
Đã dừng lại trước ranh giới của một số quan hệ, vì thấy cho cùng, cũng chẳng giải quyết được gì. Cuộc đời cũng không vì thế mà tốt lên hoặc xấu đi. Và chính vì đã lựa chọn quan hệ, thì nỗi buồn của nó mag đến cũng không có sự khoả lấp.