Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017

Thơ nhàn của cụ Khiêm

2 bài thơ của cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm

Thú nhàn
                                                     
Lẩn thẩn ngày qua lại tháng qua, 
Một năm xuân tới một phen già. 
Ái ưu vằng vặc trăng in nước, 
Danh lợi lâng lâng gió thổi hoa. 
Án sách vẫn còn án sách cũ, 
Nước non bạn với nước non nhà. 
Cuộc cờ đua chí dù cao thấp, 
Ta muốn thanh nhàn thú vị ta.






Nhàn

Một mai một cuốc, một cần câu
Thơ thẩn dầu ai vui thú nào
Ta dại , ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn người đến chốn lao xao
Thu ăn năng trúc đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao
Rượu đến cội cay ta sẽ uống
Nhìn xem phú quí tựa chiêm bao.

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

Thơ Bùi Giáng

Người con gái mặc quần
                                                                  Bùi Giáng

Người con gái hôm nay mặc quần đỏ 
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần đen 
Đen và đỏ là hai màu rồi đó 
Cũng như đời, đường hai nẻo xuống lên.

Người con gái hôm nay mặc quần trắng 
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần hồng 
Hồng và trắng là hai màu bẽn lẽn 
Cũng như núi và rừng đều rất mực chênh vênh.

Người con gái hôm nay mặc quần tím 
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần vàng 
Vàng và tím là hai màu mỉm miệng 
Mím môi cười và chúm chím nhe răng.

Người con gái hôm nay mặc quần rách 
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần lành 
Lành và rách đều vô cùng trong sạch 
Bởi vì là lành rách cũng long lanh.



Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

Cái sự mệt

Từ tối hôm qua đến giờ thì người ốm mệt toàn tập. Bải hoải. Ho hen. Sổ mũi. Sáng có lúc còn thấy choáng, buồn nôn. Chắc do tác dụng phụ của thuốc. Tổ sư.
Vừa nghe điện thoại của bà ngoại Vịt. Haizzzzzzzzzz. Tự nhiên thấy cáu, vì cái giọng của cụ như kiểu sắp chết đến nơi. Cụ luôn luôn giữ âm điệu giọng kiểu đấy khi thấy người ko khỏe. Dù ốm nặng hay nhẹ thì cũng vẫn cái giọng kiểu đấy. Nghe mà ớn khủng khiếp. Có thể là mình bị cả quá trình ám ảnh dài, nên cứ nghe kiểu giọng đấy mà mình thấy bực.
Mình cáu, bảo đến giờ phút này rồi, tất cả đều đã lớn, đã già, ko phải trẻ con nữa để mà phải động viên nhau ăn đúng bữa, đúng giờ... Phải biết cơ thể mình như thế nào để mà ăn uống vào cho khỏe lên chứ. Cụ thì thường xuyên kêu ca là mẹ ko ăn từ sáng đến giờ nên tụt huyết áp, rồi abc... Các cụ lúc nào cũng đưa tất cả mọi sự vào lụi tàn, hoặc trách cứ, hoặc kể lể, hoặc phải làm áp lực để con cháu phải vây quanh động viên, chia sẻ..vv.. và ..vv..vv.. Vô hình chung nó tạo ra 1 áp lực nặng nề cho con cháu và những người thân xung quanh, và đương nhiên là thấy tâm lý bức bí, ko thoải mái.
Suy cho đến cùng, cuộc sống của ai thì người đó phải tự sắp xếp, tự trải nghiệm và tự vượt qua. Cái thằng/cái con bên cạnh làm sao là xoay chuyển được hoặc can thiệp được. Nhưng các cụ hầu như ko hiểu, lúc nào cũng sống cứ như là sống cuộc đời của người khác và cần phải có người khác động viên, khích lệ, quan tâm thì mới chịu được.
Cứ thế thì những người 1 mình họ chết cả đấy ah!