Tối qua, kết thúc lớp học thêm văn, cho nó vào cafe Mon ở phố Núi Trúc. Đầu tiên thì chị ta hứng chí lắm, ôm ấp sờ mó mấy con mèo. Quán này cỡ 2 chục con, các loại, mèo béo, mèo gầy, mèo to, mèo nhỏ, lông trắng, loang, đen, xám, vằn, đốm... Chơi 1 hồi nó mới phát hiện ra có một số con rất ngoan, đáng yêu, còn nhiều con rất hư, lười biếng, ăn hỗn... Mình bảo nó, đấy, mèo còn thế nói chi người. Nên người tốt xấu lành dữ lẫn lộn hết cả vào nhau, chơi với kiểu nào ko hợp thì ta lại nghỉ chơi thôi. Chị ta bảo đúng thật mẹ ah. Bây giờ dạy dỗ chị ta là cứ phải ấp ngay vào từng hoàn cảnh, thì chị ta mới nghe. Quá nhọc luôn hihi
Được 1 hồi, lông mèo nhiều quá bay tá lả, 2 mẹ con thi nhau ngứa mắt, mũi, hắt hơi, ngứa người. Cho chúng nó ăn 1 hồi cũng chán, bị cào xước cả chân tay, ăn uống cũng ko yên, chị ta bắt đầu sang màn lẩm bẩm, rồi xua lũ mèo hư ra, xong bảo mẹ: thôi, chơi 1 lần cho biết, chứ lần sau chả vào đây nữa mẹ ah, ăn uống cũng ko yên ^^
Đấy, cứ thèm, cứ thích, cho trải nghiệm cái là tự có lựa chọn ngay ^^
Chị nàng cũng là kiểu người, chỉ ồn ồn được 1 lúc thôi, chứ ko ưa đông đúc, ồn ào.
Lúc đầu đang phấn khởi chơi bời với đám mèo
Đây là 1 trong 2 con mèo mà cô nàng thích nhất, bảo là nó ngoan, xinh, ăn uống điềm đạm, lại biết làm trò đứng 2 chân hihi
Đến đoạn chán, thích ngồi yên 1 mình ^^


