Thứ Tư, 30 tháng 9, 2015

Tôn trọng sự tự nhiên

Xem film Khách sạn huyền bí - P2 xong, cười không ngậm được mồm. Hài hước, dí dỏm, vui nhộn, nhân văn kinh khủng. Đúng là phim Mỹ hihi. Một ông ngoại Dracula siêu dễ thương, một bà mẹ Dracula cũng dễ thương ko kém, nhưng dữ như cọp cái (gái nhà mình rất thích từ này, ý là hơi giống mẹ Liên ha ha), một ông bố là người bình thường cũng dễ tính, dễ nết, đáng yêu khủng luôn. Và cậu nhóc 5 tuổi cực đáng yêu, lai giữa người và Dracula, chưa phát hiện được chính xác thì là người hay quái vật :). Thêm cả một loạt nhân vật vừa người, vừa dơi hút máu cũng đáng yêu không kém.
Toàn bộ câu chuyện xoay quanh việc ông ngoại mong cho cháu mình chính xác là Dracula, với mong mỏi là cậu bé phải nhú ngay 2 cái răng nanh chuẩn của mình, để cháu được ở lại với mình, thay vì hòa vào xã hội loài người như ý muốn của cô con gái ông. Mẹ cậu bé thì rất mong muốn đưa con mình đến ở với ông bà nội để sống một cuộc sống, theo cô là tốt nhất cho con - một cuộc sống của người bình thường. Và kệ mọi sự can thiệp, cả của ông ngoại và mẹ, cậu bé vẫn cứ hồn nhiên với chính mình.
Tất nhiên, cuối cùng mọi người đều hiểu rằng, mọi việc sẽ cứ tự nhiên diễn ra như những gì nó vốn là. Trong cơn nguy khốn, cậu bé bất ngờ mọc răng nanh, trở thành người kết nối tất cả các nhân vật liên quan. Ông cố ngoại vốn dĩ ghét con người khủng khiếp cũng đã phá bỏ quan điểm cũ, cứu cậu cháu rể - con người, và ông ngoại cổ hủ dễ thương thì đã thực sự mở lòng mình, đón nhận con người bằng cả trái tim.
Năm nay được 2 film hoạt hình hay tuyệt. Film này và Inside Out.









Thứ Ba, 29 tháng 9, 2015

Cái sự nẫu

Tự hỏi là, cơ sự gì mà dẫn đến việc ngày càng có nhiều người nhạt đến thế, cả đàn ông, đàn bà. Đủ.
Tất nhiên là có nhiều người hay ho, nhưng khổ cái mà mình ít được gặp :)
Khi câu chuyện vốn dĩ đã nhạt nhẽo (từ phía mình) vì mục đích rõ ràng là vì quan hệ công việc/nhờ vả..., thì các tin nhắn, cuộc gọi đối tượng phải nên hạn chế chứ nhỉ. Hay đối tượng cũng chả hiểu cái điều là, quan hệ qua lại đang diễn ra hoàn toàn chỉ vì việc/hoặc vì các mối quan hệ liên quan/hoặc vì bất cứ cái gì mà không phải là tự phát từ 2 nhân vật chính ^_^. Những câu hỏi nhạt, nhảm, chả liên quan ... làm mình cực kỳ cố gắng mới có thể trả lời lấy vì được. Giá mà ai cũng hiểu được rằng, khi ai đó từ chối gặp bạn trên 3 lần với lí do họ bận, thì nghĩa là họ chả có ý định gặp bạn với bất cứ hình thức tự nguyện nào đâu. Thế mà vẫn còn hỏi đến vài bận, tại sao lại bận thế/người bận rộn/sao lại không sắp xếp được nhỉ v.vv.vv.. Thật nẫu hihi
Đòi hỏi sự chừng mực, tinh tế, nhạy cảm... ở cái xã hội hiện tại quay cuồng, thực dụng này đương nhiên là sự cao sang quá mức rồi. Nhưng mà vẫn thấy nẫu lắm hã hã

Gớm, đến là vô duyên hihi

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

Rối rắm để làm gì

Dạo này có thỉnh thoảng ngó nghiêng FB của vài người mình biết mà ko là friend. Có 1 chị, thấy nhan sắc có hạn, thân hình cũng có hạn, nhưng lại là một người khá trong sáng, yêu đời, lại có xu hướng tốt tính :). Mình đoán thế vì cũng chưa biết về chị này nhiều, nhưng qua một thời gian khá dài có để ý và qua những thứ thể hiện trên trang của nàng thì mình có phần cảm tình. Điều này khá là hiếm hoi với mình xưa nay, vì mình là người sống thực tế, không qua công cụ ảo mà đánh giá điều gì. Nhưng đúng là FB là đại diện của bạn thật. Bạn ntn thì sẽ thể hiện ra như thế, chả giấu giếm, diễn xuất đc lâu với chính mình đâu ^_^. Và người như nàng này thì bg không nhiều.
Suy cho cùng, đàn bà giữ chồng đâu có phụ thuộc vào nhan sắc, hay thời trang, hay bất cứ thứ gì mà người ngoài nhìn thấy. Hoặc một tình yêu/tình cảm bền vững không phụ thuộc vào tất thảy những gì thể hiện ở bề ngoài. Đó là cả một quá trình và một "trường đời sống" mà chỉ người trong cuộc mới hiểu. Thế nên, lâu lắm rồi mình không dám đánh giá bất cứ mối quan hệ nào mình biết hihi, vì thấy những gì thể hiện ra ngoài hoàn toàn không quan trọng nữa.
Và mình sợ các mối quan hệ nhì nhằng của những con người/môi trường công việc mình đang sống, đang thấy. Nó như một mớ bòng bong, hay như cả đám dây tơ hồng, vướng thì càng vướng, nhiễu thì càng nhiễu, đùa là gỡ mãi cũng chẳng ra được. Và người ta hao tổn rất nhiều sinh lực cho cái việc tự móc rối lại rồi tự gỡ rối ra :)
Mà để làm gì nhỉ???
Minh họa cho cái sự vô ích của rối rắm

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

linh tinh

Mỗi người đàn bà đều có "chí hướng" riêng và mình tôn trọng bất cứ chí hướng nào của các nàng, miễn là nàng có chí hướng. Dù chí hướng của nàng có là quanh quẩn rửa đít cho con, nấu cơm hầu chồng; hay thành đạt này nọ... Nhưng sẽ tốt lắm, nếu chí hướng ấy làm cho họ tốt hơn, thoải mái hơn và những người xung quanh cũng vui vẻ hơn.
Hôm nay bảo, đúng là đàn bà thích mua sắm. Ừ, cứ cho đấy là một chí hướng thì cũng vui nhỉ, vì góp phần kích cầu và phát triển thương mại hi hi. Bạn bảo, thế sao bảo có những em cứ phải cặp bồ đại gia để mua sắm, chả trách được chúng nó. Mình cũng hoàn toàn ủng hộ các em có khả năng kiếm tiền một cách nhàn hạ ha ha. Báu gì ngồi mài đũng quần ở công sở, thu nhập ít, lại chả cặp được đại gia, mua váy gì, túi gì cũng phải nâng lên đặt xuống đau hết cả đầu...
Khổ quá, mình càng ngày càng ba phải :)
Lại thêm bệnh lẩm cẩm, 11 rưỡi đêm tự nhiên lại lôi đống giày dép ra lau chùi, sắp xếp hihi.
Đúng là...

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2015

Buồn ơi là cười

Tối qua tự nhiên có 1 anh bạn, chả thân, chả sơ, nhắn tin hỏi thăm. Gớm, cả năm chả hỏi nhau câu nào, đến lúc hỏi thì hỏi kỹ thế. Mình tuyệt không thích kiểu đàn ông con giai hỏi han rồi đánh giá, chia sẻ hoàn cảnh của mình và thương cảm hoàn cảnh người được hỏi. Nhưng dạo này mình hèn phết, thế mà vẫn trả lời rồi phang họ ha ha...
Vẫn biết dân tình bây giờ ấu trĩ ghê gớm, nhưng cứ không động đến mình thì không sao, hễ cứ mở miệng ra đánh giá và cảm thông thì, dù hèn và lịch sự lắm, mình vẫn phải phang hihi. Cảm ơn anh, dù tôi chả có chồng, tôi vẫn vui như tết, vì tôi biết tìm kiếm và giữ gìn giá trị sống của tôi. Còn cái thân a, a đã lo xong chửa. Phải ngồi đợi a và các ngữ như a cảm thông, thì đời tôi chắc thành nấm mồ từ lâu rồi. Gớm chửa, nói như đúng rồi: "sao em ko lấy chồng đi, ở 1m buồn chết", rồi "a bây giờ làm ăn thua lỗ, vợ phải nuôi, Khi nào e đi đâu chơi, em mời a 1 cái vé nhá". Đến nước này là mình k nhịn nổi, phải phang cho tỉnh "E ko có cái tài lo cho giai a ah" hố hố. Thấy đ/c ấy lượn khẩn trương. Ơn giời, ko lượn thì ko biết mình còn phang cho thế nào nữa hihi
Thêm phần, đến chỗ làm, gặp bao nhiêu là tiểu cảnh, nghịch cảnh, hoạt cảnh, sầu cảnh, hài cảnh.... May mà mình đã nhận ra cái cần nhận, nên chả mảy may xúc động và nháo nhào như xưa hihi. Chỉ thấy buồn cười.
Buồn cười từ cảnh ngồi họp, cấp trên chõ miệng vào loa, tự khen và giới thiệu về con gái mình tài giỏi thế nào; đến buồn cười vì 1 nàng tiền mãn kinh pót 5 ảnh dí mặt vào lẵng hoa to đùng, đứng độc có 1 kiểu, chỉ đổi hướng đứng; buồn cười về cảnh 1 gái có tí tuổi đầu, được nâng đỡ, tưởng mình là nguy hiểm và quan trọng, cái mặt lúc nào cũng hình sự không phải phép; lại buồn cười đến cảnh 1 sếp bảo may quá, trưa nay có bữa cơm mời khách, đỡ phải mất tiền ăn trưa...
Buồn ơi là cười!


He he, có 2 câu này, đều thấy chí lí



Thế bây giờ phải diễn hay không nhểy he he

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2015

15.9

Càng ngày càng sợ sự ồn ào, ầm ĩ :)
Đội mưa, rút về góc của mình, thật thoải mái và dễ chịu. Ơn giời, có chị sồn sồn nói năng lảm nhảm suốt ngày thì đã vắng mặt ha ha.
Sao mình sợ những người than thở, kể lể không biết mệt mỏi đến thế chứ. Có lẽ người ta tìm được niềm vui trong cái sự lảm nhảm đấy chăng :(

Mới tậu được em váy rực rỡ hihi. Mê phết. Giai chụp cho mấy chục kiểu mới chọn được vài kiểu, cái mẹt đỡ già, và đỡ nhàu huhu. Thời gian in dấu ấn thật nhanh