Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

Fences - Hàng rào, bộ phim rơi nước mắt

Có nhiều phim xem xong mình bị ám ảnh, đặc biệt là những phim về những định kiến xã hội, phân biệt chủng tộc. Cũng vẫn biết Fences - Hàng rào là 1 phim đề cử Oscar năm 2017, nhưng hôm trước nằm xem ở Quảng Bình thì quên mất là phim này đc đề cử Oscar. Vì cũng chỉ xem được độ 2/3 về sau của phim.
Phim nặng đô thật. Nội dung nặng, trầm uất. Cả không gian bộ phim gần như quanh quẩn ở cái nhà, cái vườn của Troy - người công nhân da đen dọn rác, đôi khi ở con đường gần nhà anh, hay ở quán rượu và vài hình ảnh ở bệnh viện, chỗ anh trai anh điều trị.

Hình ảnh có liên quan

Denzel Washington vừa đạo diễn, vừa diễn viên chính. Anh này diễn xuất thì mình mê lâu rồi, nhưng phim này thì công nhận khủng khiếp thật. Hoàn toàn biểu đạt tâm trạng bên trong. Cả bộ phim làm mình cứ chìm đi, không rời mắt lấy 1 phút.
Cái đoạn đêm hôm mưa gió, a nhận được tin dữ từ vợ là người tình của a vừa mất khi sinh con, vợ a hỏi thêm nhiều vấn đề khác, và anh bảo đừng hỏi nữa, anh cần phải có không gian riêng. A mở cửa sổ, lao người ra ngoài thách thức với thần chết và ác quỷ, và a tuyên bố ngày mai a sẽ làm hàng rào để thần chết không thể lấy đi những người thân yêu của a. Và a sẵn sàng đón tiếp thần chết rồi. Mình thấy bi kịch khủng khiếp. 
Cả bộ phim chậm, khung cảnh buồn bã, với 1 người đàn ông chịu nhiều bất hạnh và vất vả để tận hiến cho gia đình, nhưng cuộc đời thì toàn những điều ngang trái, đến mức a cũng yêu thương con trai quá khắc nghiệt, tạo ra hố sâu ngăn cách với con. Đỉnh điểm là con trai a cầm gậy bóng chày lao vào đánh bố, nhưng a đã vật ngã nó và đuổi nó khỏi nhà. Con trai a đầu quân cho hải quân và đã thành công.
Kết quả hình ảnh cho phim fences

7 năm sau a mất, con trai trở lại và định ko đến đám ma của bố mình. Nhưng sau cậu đã hiểu ra, ngồi hát cùng đứa em gái - con của Troy và cô người yêu bạc mệnh, bên bậc thang lên xuống nhà mà ngày xưa Troy thường ngồi hát về con chó Blue.
Mình đã rơi nước mắt. 

Hình ảnh có liên quan

Bi kịch con người đâu phải cứ nhìn ngoài là thấy, mà nó nằm trong nội tâm mỗi chúng ta.

Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

Ai bảo ta cạn nguồn thơ ^^

Nếu ta là...

Khi ta là cơn gió
thổi nỗi buồn bay đi.
Khi ta là ngọn cỏ
niềm vui mong ngóng gì.

Khi ta là chim sẻ
hót giữa trời bao dung.
Khi ta là hoa lá
gọi gió đến vô cùng.

Khi ta là con sóng
cuốn nỗi buồn trào dâng.
Khi ta làm biển rộng
gọi vui đến muôn trùng.

                                                   PL - 24.9.2017
 Ps. Ai bảo ta đã cạn nguồn thơ hihi


Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017

Hoa vườn nhà

Tối muộn hôm trước mở cửa ban công, sửng sốt thấy chậu hoa thủy tiên rực rỡ hoa. Đếm sơ sơ phải cỡ 45 bông.
Sau mấy ngày mưa to gió lớn, mình ko tưới cây, ko ra ngó. Đến lúc nhìn thấy công nhận là sốc. Chưa bao giờ chậu thủy tiên này của mình lại nhiều hoa đến thế. Bình thưởng nhiều nhất là 5 bông.
Đúng là giời đất tự nhiên luôn luôn tốt tươi.


Chụp khéo lắm mới che được đống rác lổn nhổn mà bọn tầng trên ném xuống mái nhà hàng xóm đều đặn hàng ngày.
Đang ngắm hoa đẹp, lại nghĩ đến đống người bộn bề bây giờ mà chán ngán :(

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017

31.8

Đợt này tâm lý sắp chuyển nhà nên lười quá đi. Chả muốn sắp xếp, dọn dẹp gì cả. Cả cái phòng Vịt như 1 cái nhà kho. Nhà thì đến 2-3 ngày mới lau 1 lần. Cây còn ko buồn tưới.
Đợt này mình cũng chả biết mình nghĩ gì nữa. Hôm nay mình đang định tìm hiểu 1 việc, nhưng thôi, sợ biết được sự thật rồi lại đau lòng. Tặc lưỡi. Nếu người đó nói dối ta thì chắc cũng có lý do. Thôi, ko tìm hiểu nữa, sự thật đôi khi không làm mọi thứ tốt hơn, mà ngược lại.
Có những buổi sáng tỉnh dậy thấy đầu trống rỗng. Có sáng thấy hoang mang ko biết phải cư xử với việc của mình như thế nào. Có sáng chả nghĩ gì, chỉ làm đủ mọi việc cần thiết và cho con đi học.
Nói chung là, độ này chả thấy có gì hay ho!
Có lúc ngồi nhớ 2 đứa trẻ con Như Duy quá. Nhớ lúc bọn trẻ chơi ở công viên, còn 2 chị em loanh quanh bên bờ sông. Thật là thanh bình.