Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Một sáng tạnh mưa

Hôm qua mơ thấy bố. Rất lâu. Trong lúc mơ lại tưởng đang tỉnh, lúc tỉnh dậy lại nghĩ mình vẫn mơ. Bố không nói gì, tuyệt nhiên mấy lần mơ thấy bố, không bao giờ thấy bố nói gì cả. Bố lặng lẽ ngồi rồi dường như giận giận gì đó, lấy xe máy phóng đi. Mình chạy theo, kêu bố già rồi, đi xe làm gì, để đấy con đèo. Nhảy lên xe chở bố đi, đến một bệnh viện, mang hàng gì đó đến đấy bán...
Đến đoạn nhảm thì không thấy mơ nữa. Chỉ nhớ lâu rồi không xuống mộ bố, cũng lâu không đi chùa. Sáng sớm, anh nhắn về bảo mẹ đang giận chị dâu, chỉ vì chị bảo cháu nhiều quần áo rồi, bà không cần mua nữa, trong khi mẹ cứ nằng nặc đòi mua quần áo cho cháu vào năm học mới. Rồi mẹ giận dỗi, khóc lóc với anh, kêu nếu gần thì tao đã về rồi. Và anh đau đầu, bảo may quá, mẹ chồng này và nàng dâu ko ở cùng, chứ nếu không a đập đầu vào tường hihi.
Người già thật lạ, tự làm đau mình quá mức, lại hay đổ lỗi cho người khác. Có thể tâm lý người già thay đổi nhiều, lại có cảm giác không giúp gì đc con cháu, nên dễ tự ái, chạnh lòng. Chả hiểu khi già rồi mình có tệ đến thế không???
Hai ông cháu chụp hồi Vịt 4 tuổi

Sáng nay tạnh mưa, đi sớm hẳn nên cũng không tắc đường. Thật là may mắn. Đi qua khu chợ, liếc thấy ít hoa trắng, đã phóng đi 1 đoạn rồi nhưng lại tặc lưỡi quay lại. Tự nhiên thích cắm mấy bông hoa trắng trong phòng. Chẳng làm gì, chỉ là chợt thích.
Đến cơ quan, cô đồng nghiệp kêu lên, ôi, hôm nay Liên yêu đời nhỉ, yêu đời nên mới cắm hoa...
Trời! Tại sao lại cứ yêu đời mới cắm hoa nhỉ, sao không nghĩ lúc người muốn cắm hoa, có thể họ đang cần một sự cứu rỗi ...ha ha...
Cảm ơn cô, tôi thì thường xuyên yêu đời, nhưng nhất định không cứ yêu đời mới cắm hoa, thậm chí càng buồn sẽ càng hoa hoét ;)
Đây là bình hoa được gọi là yêu đời đây hihi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét