Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

Còm

Hôm qua đã dằn lòng định chả cmt lại gì cái cmt của thằng bạn cấp 3, đăng trong topic của lớp - cái topic bản thân cũng đã giời ơi đất hỡi, đòi hỏi sao được sự sâu sắc trong đó. Nhưng sau rồi, lại làm cho đoạn rõ dài hihi. Chỉ vì cậu bạn lên án những kẻ văn phòng ngồi chây ì ở ghế, ko đi đâu cho thoáng đãng cái đầu, hoặc có đi thì chỉ bằng tiền cơ quan..., đại ý lên án và coi đó là cuộc sống nhàm chán, tẻ nhạt...
Cũng lạ, đầu óc khá văn minh, toàn tiếp cận cái mới, lại là đứa thông minh có lõi, mà sao quan điểm và cách nhìn nhận đến giờ phút này vẫn đóng khít lại thế nhỉ. Cậu bạn nói cũng không sai, nhưng mình chỉ cmt nói về việc hãy tôn trọng quan điểm sống của từng người, vì cuộc sống này không có mẫu chung cho mọi vật. Với ta, có thể cuộc sống quẩn quanh là giết chết ta, nhưng người khác thì lại không phải thế. Người ta cần những thứ mà ta không cần, và đó không phải là lỗi, cũng không đáng bị lên án, hoặc ko đáng bị chê trách, nhất là ta lại là người chả liên quan gì đến cuộc đời đang sống của họ :)
Việc tôn trọng cuộc sống, cũng như suy nghĩ, quan điểm của người khác là điều tối cần thiết, mà thấy bây giờ mọi người toàn nhầm lẫn cả. Ta đâu thể áp đặt quan điểm sống lên người khác. Với con cái còn phải tránh, nói chi là những kẻ đầy rẫy trong cuộc đời.
Từ việc này mới càng thấy, suy nghĩ văn minh, hoàn toàn không đồng nghĩa với việc suy nghĩ có chừng mực đối với mọi việc. Đời ta ta lo, đời họ họ hưởng, cớ sao lại lên án những suy nghĩ của người khác, kể cả là nó trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ của mình.
Tóm lại, không hợp thì tránh nhau ra cho lành :)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét