Thứ Ba, 4 tháng 8, 2015

Cho một ngày khó ở ;)

Có những người, khi bạn đồng hành cùng họ về công việc trong khoảng thời gian đủ dài, cùng nhau chứng kiến những thay đổi thời cuộc, thì bạn mới là người thấy rõ nhất, con người họ đã thay đổi thế nào. Sự thay đổi đó không đánh giá là tốt, hay xấu, nhưng có để lại một sự thất vọng. Bất ngờ thì chẳng, vì làm gì có gì mà không thay đổi bởi thế thời và tự thân, nhưng khi chứng kiến sự thay đổi đó, một cách dần dần, thì bạn sẽ hiểu được những điều mà người ngoài không hiểu được, và tất nhiên cũng chả trách họ là đã không hiểu. Có chăng chỉ điều chỉnh lại mình, đã nói những điều ko cần nói.
Thấy xung quanh bây giờ, quá nhiều sự hình thức. Đúng là khi chỉ quen làm những việc vặt vãnh, chuyện vô thưởng vô phạt, vì lâu dần họ sẽ nghĩ rằng đó là những chuyện quan trọng, vì thật ra đâu có chuyện nào quan trọng hơn nữa. Nhiều khi mình đã thèm vô cùng được làm những công việc khác, nhưng vừa lười, vừa ngại thay đổi, mình đã bằng lòng với công việc này. Và tặc lưỡi, rồi sẽ quen. Nhưng với cách suy nghĩ cực đoan của mình, càng ngày mình càng tự làm khó mình, vì sự khó chịu đối với những thứ vớ vẩn cứ diễn ra hàng ngày hàng giờ.
Tự nhủ mình hèn. Mình kém.
Cần phải thay đổi hơn nữa, mình còn ôm đồm quá. Đôi khi mình đang bảo vệ người khác, lại gây cho họ sự khó chịu, hoặc hiểu lầm, hoặc họ có cần đến sự bảo vệ của mình đâu ha ha. Mình đã mơ hồ nhận ra điều này rồi. Tự tin đôi khi là nhược điểm thật, không phải đùa nữa. Họ đâu có cần ta bảo vệ, hay ít nhất họ thừa khả năng phòng vệ, đâu có cần người khác phải làm thay :)
Tròn 12 năm làm việc tại môi trường này, mình chưa từng bao giờ nghĩ là có bạn trong môi trường làm việc, chỉ đơn giản là đồng nghiệp. Mình đã đi từ tay trắng, đi từ mất mát này sang mất mát khác, khi từ thất vọng này sang thất vọng khác, từ sự phòng ngừa này sang phòng ngừa khác..., đã từ một người chả hiểu gì về cuộc đời, đến lúc đã tự và buộc phải trang bị những phòng thủ cần thiết, đã chứng kiến nhiều lắm rồi, những chiêu trò, những hình thức, những sự khốn nạn ... của đồng nghiệp với nhau, nhưng sao đến giờ vẫn còn thấy chán. Tưởng là đã phải lờ được rồi chứ!!!
Từ khi còn mấy chị em, cái gì cũng ngây ngô, đến đi lãnh đạo cũng đi cùng nhau, nhưng khi có sự can thiệp của chính trị, sự quyến rũ của quyền lực, nhất là sự ảnh hưởng của người khác... thì mọi sự đã thay đổi. Chậc, cũng là lẽ đương nhiên, mấy người giữ được bản thân trước ảnh hưởng của thời cuộc.
Và cái chán đang hiện hữu này lại được bồi thêm từ người khác. Người này mới làm mình chán, chứ những thứ kia cũng chỉ là bthường, vì suy cho cùng, đã xác định đồng nghiệp và đồng nghiệp. Tuyệt ko phải bạn. Nhưng cái nguồn cơn của sự chán này, mình cần phải lưu tâm và điều chỉnh. Cái ranh giới mỏng manh và dễ đứt.
Chết thôi, dạo này mình đang mắc bệnh tự vấn, tự vấn nhiều quá, có khi lại nghĩ nguồn cơn của mọi việc là từ mình mà ra, mà sự thật lại đếch phải thế hihi.
Mình là đối tượng vẫn còn cứu vãn đc vì vẫn còn cảm xúc hihi. Không còn cảm xúc gì mới gọi là chết lâm sàng ;)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét