Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2015

25.7

Vẫn biết là đàn bà thường nông nổi, thường suy nghĩ mơ hồ về xung quanh và thường chấp nhặt, vị kỉ. Nhưng đến cái mức này thì thật là không chịu nổi. Suy cho cùng, cách ứng xử với nhau phải thật cẩn trọng. Luôn giữ một ranh giới. Đúng là luôn phải thế. Cái sai lầm là xoá nhoà mọi ranh giới và sống thoải mái đúng là mình...haizzz...
Thuỷ bảo, đúng là mấy chục năm chơi với nhau, 2 đứa mình thực sự chưa xảy ra bất cứ chuyện gì. Đúng là vậy. Mình nói, lý do quan trọng đấy là 2 đứa đều biết chỗ của mình với kẻ kia. Biết dừng đúng lúc, đúng chỗ và biết thông cảm, bỏ qua nhiều thứ. Nhưng điều cũng quan trọng không kém, chính là sự tương đồng về suy nghĩ, về hoàn cảnh, về môi trường sống, môi trường làm việc và nhất là về nhận thức. Rất rất nhiều yếu tố cần để 2 người, lại là phụ nữ, có một mối quan hệ lâu dài và tuyệt ko xảy ra hiểu nhầm, ko có vấn đề gì phát sinh.
Càng ngày càng thấy rõ, thật ra chả ai hại được mình, chỉ là mình hại chính mình mà thôi. Tự hại phần lớn là do thiếu hiểu biết. Chết chửa, mình không chủ động lấy cái đời mình, thì ai chủ động hộ được bây giờ.
Rồi thiên hạ lại thường dúm dụm vào nhau như 1 mớ bòng bong, đặc biệt là phụ nữ. Hầu như ít người tự chủ động với suy nghĩ của mình, phần lớn là cần có đồng minh. Họ sợ cảm giác cô đơn. Nhưng cô đơn 1 mình, hoá chả hay hơn là cô đơn ngay trong đám đồng minh hay sao :)



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét