Một gái thân nữa trong nhóm chat không thấy trả lời. Mình tự nghĩ, chắc đang buồn, chạnh lòng hoặc tủi thân, hoặc cảm giác gì gì kiểu đấy. Hôm qua cố tình gợi í trong nhóm chat để gái đấy phải lên tiếng. Vì mình nghĩ, phải lên tiếng thì mới đối mặt được hihi. Nghe thì nẫu, hoặc là quá đáng, nhưng mọi sự, cần phải đối mặt. Khi mà ta thốt lên được thì mới đỡ đi, chứ cứ ấp ủ trong lòng mà nó thành trái đắng, ngày càng đắng hơn. Gái bảo, tủi phân phết. Mình cười ha ha, động viên rằng, gớm, có chồng hay không cũng chả chết, và đều phải tự thân lo, tự có niềm vui riêng nếu biết cách. Mình nói vậy thôi, chứ biết rằng với gái đấy và phần lớn gái đều vui buồn phụ thuộc người tình, người chồng. Ít người thấy thực sự thoải mái với một mình.
Hôm rồi đọc Mann up, có một bài hay về một mình, đại ý "muốn làm một điều gì đó, ta sẽ làm mà không cần ai đi cùng cả" hoặc "đừng đợi ai đấy làm cùng mình". Cái này suy cho cùng, có mấy người tự tìm được cảm giác đấy. Đó phải là một người vừa chủ động trong suy nghĩ, vừa chủ động trong hành động, lại là người biết yêu mình - đúng - nghĩa... và cần nhiều thứ khác nữa, mà trong hỗn độn xã hội này, đâu phải dễ để tự có những thứ đó.
Mình bảo 2 gái, là cố mà đừng để đời mình đau khổ vì giai nào đó nữa, đau thế đủ rồi và nên dừng rồi. Đôi khi hãy nghĩ dùng giai mà giải trí. Cái này thì có vẻ quá rồi đấy ha ha. Nhưng cũng phải thế thôi, vì để làm mình vui, nếu không thể tự làm thì phải dùng yếu tố bên ngoài. Nhưng đúng là xui dại, biết đâu, chả có giai thì người ta đau 1, có giai vào lại đau gấp 10, thì có mà chết hihi.
"Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui" chả phải tự dưng mà thấy đúng thế :)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét