Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015

20.7

Mình kêu lên: sao lại đến cái cơ sự thế này cơ chứ :)
Đó là nói về vụ việc đi đám - đám ma. Nói thì không nỡ, bởi lại trở thành ko phải với những người đã mất, nhưng quả đúng là các đám đang trở thành gánh nặng cho nhiều người qua các loại ban bệ, các loại quan hệ..vân vân và vân vân.
Người mất, nói cho cùng, thế là hết. Chỉ còn những kẻ đang sống. Buồn ư, mất mát ư, đau khổ ư. Đương nhiên, nhưng là dành cho những người thân, bao gồm cả gia đình và bạn bè hoặc những người đã từng có quan hệ với người mất trong đời. Chứ với những kẻ chẳng biết người mất là ai, thì đi dự đám, quả là một điều khiên cưỡng, nếu không muốn nói là chịu đựng.
Nhưng các loại ban bệ, chủ yếu là từ người lãnh đạo, đã không hiểu/không muốn hiểu điều này. Đương nhiên là có những khi phải vì quan hệ chung, nhưng không cần phải là tất cả. Nhiều khi chỉ vì một ý cá nhân mà bao nhiêu con người phải khóc dở mếu dở, vì hỏi, đi đám có còn là tấm lòng nữa hay không, Trong khi, mình cho rằng, dự đám tang chính là từ tấm lòng với người mất hoặc người còn sống. Nếu ai đó không thể, không muốn chia sẻ tấm lòng, từ đương nhiên, họ được miễn.
Để đến cơ sự, đi dự đám tang là một nhiệm vụ, thì đúng là buồn cười quá thể.
Đấy. Một sự hoảng loạn từ hình thức đến tâm thức. Đến nỗi, bản thân mình, một người nằm trong cái môi trường này mười mấy năm, từ khi là tờ giấy trắng, đến lúc chuyển thành tờ giấy than, cơ hồ cũng thấy hoảng loạn và bị ám ảnh, mỗi lúc nghĩ đến những nhân tố quanh mình ha ha..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét