Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

Gọi là mưu sinh

Nghề báo - chắc hẳn là gian nan và nhiều chông gai, thử thách, nên bạn mình, phần lớn là nữ, đã bỏ nghề. Chắc phải có nhiều lý do, nhưng trong đó có lý do mưu sinh. Vì mấy người bạn bỏ nghề, lại lao sang kinh doanh hoặc làm quản lý cho công ty nào đó... Mình không làm báo chuyên nghiệp, có dây dưa chút, nhưng cũng thấy khá buồn vì những lỡ dở ước mong với nghề này.
Cái nghề mà 5 năm phổ thông, từ lớp 8 đến lớp 12 đã ăn ngủ mơ thấy nó. Bao ước mong được trở thành nữ nhà báo, muốn đi nhiều nơi, viết nhiều điều, nên đã lao vào trường Báo. Nói đến đây lại quay sang việc định hướng. Cũng chỉ vì chả hiểu gì về cuộc sống, lại ko có người định hướng, nên đi chếch 1 bước, và nói giã biệt với nghề báo. Chưa hiểu đó là rủi hay may.
Lại nói đến việc yêu nghề. Ở cái xã hội VN này, khó mà được làm việc mình yêu thích. Đào tạo đương nhiên là chả liên quan đến thực tế. Phần nữa là khả năng xin việc được vào đâu. Phần lớn là do phụ huynh can thiệp, sắp đặt. Còn chỉ có phần ít các bạn xuất sắc thi vào được nơi mình mong muốn, hoặc, nơi m thấy là tốt. Đây là việc vô cùng quan trọng - cái tâm thế làm việc. Chủ động (kể cả với việc mình không thíc) tốt hơn nhiều là đi làm việc 1 cách bị động (do tác động hoặc ép buộc của phụ huynh hoặc tương tự). Dù có là do mưu sinh.
Nhưng vì mưu sinh đã tốt. Sợ nhất đám trẻ có điều kiện bây giờ chả cần phải mưu sinh, chúng có đủ thứ chúng muốn rồi, thậm chí còn chẳng biết mình thích gì, muốn gì, thì hỏi, một công việc (lại còn có thể bị ép buộc) làm sao đem lại cho chúng niềm hứng thú, trong khi chúng lại còn ko biết mình hứng thú gì.
Nói loanh quanh đủ thứ, mới thấy rằng, thôi, dù sao vì lý do mưu sinh mà làm việc, cũng còn tốt chán.


2 nhận xét:

  1. em mèo mưu sinh với thái độ này thì gay nhể hihi

    Trả lờiXóa
  2. đấy, đến em mèo còn nên nông nỗi ấy, thì cớ gì loài người hihi

    Trả lờiXóa