Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015

Tết 2015

Năm đầu tiên đón Tết ở nhà mới - ô cửa sổ mơ ước mười mấy năm của mình bây giờ mới đạt được. Năm 1999, khi đạp xe lang thang trên phố phường Hà Nội, đã nhìn thấy những ô cửa sổ sáng đèn, và ước có một ô cửa sổ của riêng mình. 
Có lẽ do mong đợi quá, nên khi đạt được mình không còn thấy hào hứng nữa, và đón cái Tết đầu tiên ở đây cũng không tươi mới như mình nghĩ. Có lẽ Tết đã làm mình mất cảm xúc lâu rồi. Nó đơn giản chỉ là một kỳ nghỉ dài và đầy những mệt mỏi, trách nhiệm. Điều này hoàn toàn không phải do Tết gây ra, mà do mọi người tự làm cho nó trở nên thế mà thôi.
Cái tâm thế đón Tết bây giờ không còn như xưa nữa. Hay do ngày xưa mình là con trẻ nhỉ. Có lẽ chỉ 1 phần là thế. Hương vị Tết bg không còn được chờ đón háo hức như ngày nào. Bởi quanh năm đã ăn ngon mặc đẹp. Đồ ăn thức uống trái mùa cũng có. Nghỉ ngơi thì cũng muốn là được. Hẳn, vì thế nên hương vị tết không còn quyến rũ được mình.
Có một điều hay ho, đấy là mua được những thẻ chữ làm quà lì xì đầu năm cho những người thân yêu và lựa được vài quyển sách đầu năm.
Mua được cành đào chiều 30, to nhưng không đẹp. Chỉ vì bực mình với kiểu cách của mấy kẻ bán đào khác :). Thế mới bảo, đôi khi mua không phải là do chất lượng và tiền nong, mà mua là do thái độ hihi
Được một chậu mùi già tắm cho con gái. Con bé rất thích tắm thế này, thị còn bảo ra tết mẹ mua tiếp mùi già cho con tắm nữa. Nhớ ngày xưa, chiều 30 tết nào bố mẹ cũng mua vài bó mùi già về nấu lên cho cả nhà tắm. Để sạch nhất, thơm nhất cho tối giao thừa. Cái mùi này là mùi quyến rũ và làm hài lòng mình nhất trong những cái Tết đơn điệu như hiện nay hihi
Đây là ngõ xóm chiều 30 tết, một sự vắng vẻ đáng quý. Mình đưa bà chị đi thu phí nốt vài nhà. Cũng là đời phụ nữ, có những ké cực kỳ quá đáng, thiếu tự trọng thì thấy sống cực kỳ thoải mái, nhàn hạ (vì chúng có biết suy nghĩ gì tử tế đâu), còn có những người phụ nữ cả đời chịu khổ, hết khổ vì cái thằng chồng, lại khổ đến đứa con, rồi khổ lây sang trăm đường khác. Đúng là cuộc đời cơ bản là bất công :)
Đây là hiện trường cuộc mắng mỏ của ông chồng và bà vợ, cả hai đều chả còn trẻ hihi. Chả hiểu bà vợ chổng mông giữ chân gà cho chồng cắt tiết thế nào, mà còn gà cứ cựa quậy liên hồi. Hắn đếch cắt tiết được thế là bực mình mắng mỏ ầm ĩ: sao mà ngu thế, cầm cái kiểu gì đấy, dí cái đầu nó ra đây, bỏ mẹ cái tay này ra... Đại loại thế. Cái con mẹ giữ gà cho chồng tóc dài lại còn buông xoã. Gớm, điệu không phải lúc. Mình là là lão chồng mình còn chửi to hơn ha ha

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét