Cảm thấy mình hình như đã già thì phải :)
Không phải nói đùa, vì đã thấy mình không thiết tha một số thứ khi mà lúc trẻ hơn đã từng thích. Ví như, bây giờ không muốn tham gia các cuộc vui với những người ta không thích, mà trước đây, cứ vui là tới. Ví như, bây giờ thích ở những nơi yên tĩnh và ít người, điều mà trước đây thì ngược lại, đã thích những chốn đông vui, kể cả ngồi giữa cả huyện người. Ví như bây giờ thường xuyên nghĩ về thời gian, tiếc nuối thời gian đang qua, và sợ thời gian khi ta già, yếu, mệt mỏi, thậm chí còn lẩm cẩm, ốm đau, cô đơn. Đã thường xuyên nghĩ đến lúc quay về chốn quê hương, mặc dù cũng chẳng có ai đang chờ đợi ta. Và nguy hiểm hơn là luôn hồi ức, không phải là tiếc nuối điều gì, mà là ôn lại những điều không bao giờ còn quay trở lại.
Nhìn quanh, thấy cuộc sống cứ trôi đi vội vã, với những con người toan tính thiệt hơn, với những khuôn mặt trát đầy son phấn, với những bộ phục trang màu sắc loè loẹt, mà cứ nhìn là thấy đau đớn cho những sợi vải đang nhúm nhăn với những hoạ tiết, những bèo bọt, những chỉ màu. Thấy tẻ nhạt những lúc đi làm, may là còn luôn nhìn thấy mặt bạn. Thấy mệt mỏi, chán chường những tiệc riệu, những khách khứa.
Lâu rồi không thấy còn hứng thú với điều gì xung quanh. Đã từng dấn thân, từng hi sinh, từng thử nghiệm, từng thất bại, từng thất vọng, từng đớn đau... với những người dưng, người tình, người bạn, người xa lạ. Và thấy nhiều người với những bộ mặt nhiều màu, đều diễn những tuồng đời, đều lướt qua và có người đọng lại, có người thậm chí đã từng quên.
Và rồi bây giờ ngồi đây, thấy tĩnh lại và muốn một sự bình yên, một điều đơn giản, mà đâu phải ai cũng có thể mang lại cho ta. Có phải không?
Có lẽ là bắt đầu chững lại để già, nhỉ!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét