Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016

Muốn làm con đại bàng

Nói thế nào thì nói, chứ cuối cùng mình vẫn không thể cảm nhận được những yêu thương, xa xót, chia sẻ vui buồn trên FB hoặc đại loại là trang mạng. Có thể suy nghĩ thế là cực đoan, nhưng mình vẫn đăm đắm nghĩ rằng, những gì có chữ TÌNH thật, thì ng ta không có nhu cầu public để thể hiện, mà chỉ cần riêng với nhau thôi. Giá trị của tình yêu, của sự sẻ chia, vốn dĩ không cần người khác xem và tán thưởng. Trừ khi bạn có mục đích diễn để mọi người thưởng thức.
Nói chung, có diễn chút thì cũng không sao, vui thêm thôi. Nhưng thường thì cái việc diễn nó k có điểm dừng, thậm chí ngày sẽ càng thêm cường điệu, lớn hơn, nghiêm trọng hơn, Và các giá trị, bằng một cách nhìn nào đó, sẽ vơi cạn. Và ác nỗi, nó tác động đến dư luận và suy nghĩ của đại đa phần dân chúng. Làm thiên hạ này cuồng hơn, nhạt hơn và lệch lạc hơn.
Hay vì nhẽ đó, nên mình cứ thoảng cái, lại thấy chán mơ hồ, rồi chán chìm nghỉm, rồi chán lênh đênh...
Bạn gọi là chán tha nhân hihi
Mình muốn làm con đại bàng ^^

2 nhận xét: