Sáng nay ngồi cafe, gặp một gia đình có cô con gái chắc độ lớp 3. Con bé có khuôn mặt rất xinh xắn, mỗi tội váy áo lôi thôi, không hẳn là váy áo xấu, mà là kiểu bà mẹ nghĩ trẻ con là phải mặc đủ sắc màu, rườm rà váy ren hồng nhiều nếp gấp, quần bó hình thù các con thú, áo lại 1 kiểu chả liên quan. Trẻ con chúng có thể chưa có lựa chọn tốt về thời trang, song chính cách lựa chọn của bà mẹ sẽ hình thành gu thẩm mỹ cho con trẻ đến lúc chúng lớn. Con bé cứ cần mẫn ngồi xổm, chơi 1 con búp bê với ít miếng vải làm váy. Bà mẹ cũng còn trẻ, chắc cỡ 30 hơn, ăn mặc ư loẹt, son phấn đậm đà. Ngồi 1 hồi thấy bố lấy xe, bảo gì đó mà con bé k phản ứng, con mẹ gào lên thảm thiết là con kia, m bị điên ah, ko nghe thấy bố mày nói gì ah, rồi đứng phắt dậy, lao vào tát mấy phát vào mông con bé. Con bé tỉnh queo, không phản ứng, mặt không có bất cứ cảm xúc gì.
Mình thấy sợ. Sợ khuôn mặt trẻ con kiểu đó. Đó là kiểu chúng không còn quan tâm đến cái gì vì đã quá chán ngấy. Kiểu không còn sợ gì vì đã vượt ngưỡng sợ, hoá ra lì lợm. Chắc hẳn đó là kết quả nuôi nấng của bố mẹ. Thấy thương cho lũ trẻ, cho chính bản thân mình ngày còn nhỏ.
Cả tuổi thơ của mình chỉ còn ám ảnh những ngày mẹ giận bố, đòi bỏ nhà đi, rồi tuyệt thực cả ngày. Lúc lớn hơn thì chỉ nhớ được là bị chửi. Chửi chứ ko phải là mắng. Mẹ chửi mình suốt. Mình cũng chả hiểu lý do gì khiến mình bị chửi nhiều thế. Có thể cái thời gian còn bé đã ảnh hưởng đến mình. Mình bướng. Và không muốn phụ thuộc bất cứ cái gì vào mẹ. Biết mẹ là người đàn bà vất vả, nhiều nỗi cơ cực. Nhưng hẳn nghĩ, không đổ vào những lý do đó để lý giải cho việc mẹ không dành nhiều âu yếm, gần gũi con cái, nhất là con gái. Nó là một sự thiếu hụt mà không bao giờ bù đắp được.
Mình cũng sợ độ lỳ, độ bơ của thằng Sơn. Đó là kết quả của tuổi thơ bị nghe mắng chửi nhiều, từ mọi thành viên trong gia đình.
Mình cố gắng duy trì một sự chia sẻ, âu yếm nhất định với con mình. Nhưng không thể tránh những lúc cáu giận trước sự ỷ lại của con, thậm chí là sự thờ ơ với xung quanh của nó. Lũ trẻ bây giờ có một sự thờ ơ khủng khiếp. Đó lại là kết quả của sự thừa mứa vật chất, hoặc quá đầy đủ, hoặc quá được tôn trọng, hoặc quá được che đỡ...
Cái hậu quả từ cái xã hội này gây nên cho từng cá nhân thấy khủng khiếp thật. Càng ngày càng thấy thiên hạ u minh, điên rồ, ảo tưởng hơn. Cứ như đang quay về thời thần quyền. Một loạt những stt trên facebook kiểu tâm sáng, an nhiên, gác bỏ mọi tham sân si... Nhưng nó như một vỏ bọc mỏng manh không thể che nổi bản chất của những người đăng stt đó. Hoặc sự nhàm chán thái quá của những stt khoe gia đình, khoe bản thân, khoe hạnh phúc... Mình nghĩ, cơ sự này là kết quả của cả nền giáo dục thiếu kiến thức, thiếu kỹ năng, một xã hội cư xử theo cảm tính, theo cách nghĩ của những nhà bần cố nông đi lên. Làm xuất hiện ngày càng nhiều những con người ảo tưởng, ảo vọng, tự che đậy những thứ mình thiếu hụt bằng những màn khoa trương, biểu diễn.
Thấy sợ đấy!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét