Sau mỗi cuộc điện thoại hoặc 01 email (không phải là 01 cuộc và không của 01 người), đều thấy hơi buồn cười và càng thấu hiểu giá trị của sự đồng hành. Nếu không đồng hành trong mọi vui buồn khó khăn, thì cái sự nói về tương lai hoặc nói về yêu thương, nghe chừng quá đơn giản.
Có thể, yêu thương thì vẫn còn, nhưng tình nghĩa thì đã quá vơi cạn. Và giờ thì sâu sắc thấy, tình nghĩa mới là cái mang giá trị hơn tất thảy. Và quan hệ chỉ có thể xây dựng bằng giá trị thời gian, giá trị của quá trình đồng hành.
Đọc 01 cuốn tiểu thuyết, hay và dí dỏm không chịu được, có đoạn nói đại ý rằng, con thuyền trên sông giống như cuộc đời bạn, bạn cần mạnh tay vứt bỏ những hành trang không quan trọng lắm, để thuyền/cuộc đời bạn nhẹ đi. Cuộc đời chỉ cần 01 mái ấm ấm áp, một tiện nghi trên đủ dùng một chút, 01 tài chính cần thiết đủ để bạn hưởng thụ và cần 2 đến 3 người được xếp vào danh sách bạn theo đúng nghĩa của nó... Chỉ cần thế để cuộc đời bạn không bị sốc/bị chao đảo vì những hành trang không cần thiết gây ra.
Cái ảnh này chụp hôm mình đi Sầm Sơn vào một cuộc bị cưỡng vì công việc. Được cái ra biển chiều, nhìn thấy ánh hoàng hôn

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét