Giữa cái oi bức phát điên này, giữa cái biển người vô cảm, phàm tục này, thì mới thấy chả cái gì quý bằng thái độ sống của mỗi người. Nghìn người tiền đè què chân, mà mặt mày lúc nào cũng hoặc cau có, ủ rũ, hoặc nhăn nhó, khinh khỉnh, hoặc son phấn bộn bề, hoặc lúc nào cũng xúng xính đẹp xinh...., mà chả thấy mấy người tươi cười sống.
Thua hết cậu bán trà đá vỉa hè, lúc nào cũng đùa vui khanh khách. Sáng nay có người phàn nàn, sao ko làm cái quạt treo trên cây cho mát. Cậu ta tươi hơn hớn bảo, ôi em sợ sắm thêm cái quạt, các bác lại lạnh quá, mất công phải khoác áo rét... haha...
Hoặc 1 cậu bán cafe, bg chuyển sang bán cả nước ép trái cây, người gày gò hiền lành, nhưng lúc nào cũng vui vẻ, trong khi số đen toàn gặp bọn cho thuê nhà chộp giật, cứ hở ra kinh doanh đông khách là nó lại đòi lại mặt bằng. Thấy dạt lần này 3 phen rồi, mà vẫn thấy vui vẻ, lạc quan.
Nói thì bảo mơ màng, lãng mạn, nhưng giữa đương thời vật chất lên ngôi ntnày, quý là quý cái tinh thần sống, thái độ sống, thế thôi.
Sáng ghé qua mua cho cậu này cốc nước ép.
Hỏi thì cứ cười hơn hớn, e gặp bão, lại dạt sang đây chị ah.
haha, 2 chị lại thêm một cua nữa mỗi trưa, sau trà đá là sang ép nước ^^
Trả lờiXóaha ha, sống thương các em giai, nên 2 chị dù có hơi xấu gái, thì cũng đẹp cái tinh thần nhểy
Xóa