Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017

17.11

Mình thấy thực sự khâm phục những đôi sống với nhau mà ko có con chung. Mình gặp vài đôi đến với nhau mà ko có con chung. Tuy nhiên, cũng không nhiều.
Mình biết một số đôi vợ chồng sống với nhau đến tận lúc chết mà ko có con chung - nhưng vẫn phải xin 1 đứa con nuôi.
Cơ bản mọi người luôn mặc định rằng 1 gia đình là phải có đứa con. Và có thể do tình yêu cũng ko đủ mạnh để chiến đấu lại thời gian, mà bảo toàn cho quan hệ của đàn ông - đàn bà mà ko cần ràng buộc con cái.
Cũng có những người sống chết phải có đứa con để ràng buộc nhau, để đến với nhau, để duy trì quan hệ yêu đương với nhau. Cái này thì mình gặp nhiều.
Cực kỳ nhiều đôi mình biết, sống với nhau nhiều năm là vì con. Tình yêu dù phai nhạt nhưng cũng nhất định sống với nhau vì có đứa con ở giữa. Rồi đến lúc già đi, chịu nhau ko nổi nữa và ông bạn ông, bà bạn bà. Cứ nhạt nhẽo như thế đến lúc chết.
Có lẽ đó là những trực quan sinh động để người ta định kiến rằng, cần phải có đứa con để ràng buộc nhau vào cái quan hệ yêu đương/chung sống.
Có khi cũng gặp nhiều biến cố nên ta ko dám tin rằng tình yêu là thứ duy nhất kết nối người đàn ông - đàn bà lại với nhau, mà ko có đứa con ở giữa.
Có bao nhiêu người dám nghĩ thẳng thắn rằng, mình phải sống vì mình, sống như thế nào để lúc chết đi ko ân hận vì đã bỏ phí quá nhiều thời gian.
Vì càng ngày mình càng nhận ra rõ hơn, mỗi bản thể là 1 cuộc đời độc lập, dù là bố mẹ hay con cái, cũng ko cần phải đeo cái trách nhiệm quá nặng nề với nhau đến mãi hết cuộc đời.
Đến lúc phải hiểu ra rằng, khi các cá nhân thân thiết trong đời ta được sống thật vui vẻ, có ý nghĩa, thì đó mới là trách nhiệm lớn lao nhất mà ta làm được cho bố mẹ, con cái, anh chị em và những người yêu quý quanh ta.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét