Có nhiều phim xem xong mình bị ám ảnh, đặc biệt là những phim về những định kiến xã hội, phân biệt chủng tộc. Cũng vẫn biết Fences - Hàng rào là 1 phim đề cử Oscar năm 2017, nhưng hôm trước nằm xem ở Quảng Bình thì quên mất là phim này đc đề cử Oscar. Vì cũng chỉ xem được độ 2/3 về sau của phim.
Phim nặng đô thật. Nội dung nặng, trầm uất. Cả không gian bộ phim gần như quanh quẩn ở cái nhà, cái vườn của Troy - người công nhân da đen dọn rác, đôi khi ở con đường gần nhà anh, hay ở quán rượu và vài hình ảnh ở bệnh viện, chỗ anh trai anh điều trị.
Denzel Washington vừa đạo diễn, vừa diễn viên chính. Anh này diễn xuất thì mình mê lâu rồi, nhưng phim này thì công nhận khủng khiếp thật. Hoàn toàn biểu đạt tâm trạng bên trong. Cả bộ phim làm mình cứ chìm đi, không rời mắt lấy 1 phút.
Cái đoạn đêm hôm mưa gió, a nhận được tin dữ từ vợ là người tình của a vừa mất khi sinh con, vợ a hỏi thêm nhiều vấn đề khác, và anh bảo đừng hỏi nữa, anh cần phải có không gian riêng. A mở cửa sổ, lao người ra ngoài thách thức với thần chết và ác quỷ, và a tuyên bố ngày mai a sẽ làm hàng rào để thần chết không thể lấy đi những người thân yêu của a. Và a sẵn sàng đón tiếp thần chết rồi. Mình thấy bi kịch khủng khiếp.
Cả bộ phim chậm, khung cảnh buồn bã, với 1 người đàn ông chịu nhiều bất hạnh và vất vả để tận hiến cho gia đình, nhưng cuộc đời thì toàn những điều ngang trái, đến mức a cũng yêu thương con trai quá khắc nghiệt, tạo ra hố sâu ngăn cách với con. Đỉnh điểm là con trai a cầm gậy bóng chày lao vào đánh bố, nhưng a đã vật ngã nó và đuổi nó khỏi nhà. Con trai a đầu quân cho hải quân và đã thành công.
7 năm sau a mất, con trai trở lại và định ko đến đám ma của bố mình. Nhưng sau cậu đã hiểu ra, ngồi hát cùng đứa em gái - con của Troy và cô người yêu bạc mệnh, bên bậc thang lên xuống nhà mà ngày xưa Troy thường ngồi hát về con chó Blue.
Mình đã rơi nước mắt.
Bi kịch con người đâu phải cứ nhìn ngoài là thấy, mà nó nằm trong nội tâm mỗi chúng ta.
ôi tôi yêu D.W ^^
Trả lờiXóahihi, a nài công nhận đáng để yêu thật í
Xóa