Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

Những người chưa trưởng thành

Tôi gặp khá nhiều người chưa trưởng thành - ở mặt tâm lý, khi họ đã ngoài 40, hoặc xấp xỉ 50, thậm chí đã ngoài 50. Còn các cụ, cảm giác nhiều cụ càng già càng không trưởng thành.
Họ không kiềm chế được cảm xúc, dù sự việc không đến nỗi nghiêm trọng hoặc tồi tệ đến mức độ cần phải mất bình tĩnh. Với tôi đó là sự không trưởng thành.
Tôi đã từng rất nóng giận, thậm chí là rất dễ nóng giận. Tôi từng dễ phát điên lên khi sự việc không theo ý mình. Song dần dần, tôi hiểu, mọi việc tồn tại khách quan, ngoài sự can thiệp của mình, thậm chí cả những việc mình có thể can thiệp, nhưng không thể nào luôn theo ý mình được. Thế hà cớ gì mà cứ phải điên lên, phải cáu giận, phải văng hết sự nóng giận vào mặt người khác khi sự việc chưa đến mức như thế. Còn tất nhiên, trong cuộc sống, có những tình huống khiến ta không thể làm khác, phải thể hiện thái độ, thể hiện sự phẫn nộ. Nhưng phải tuỳ sự việc, chứ cũng khó có thể bình tĩnh hoặc kiềm chế khi sự việc bị đẩy đến mức ngoài giới hạn cho phép.
Khi bạn trưởng thành, bạn phải hiểu là không thể thổ tả nỗi giận của mình ra trước người khác hoặc vào mặt người khác 1 cách vô lối như vậy.
Tôi đã gặp,
Những người sếp, có thể lôi cả cơ quan lên phòng họp, nói xa xả vào mặt mọi người những lời lẽ thiếu kiềm chế, thậm chí là sỉ vả, xúc phạm, hàng tiếng đồng hồ. Với 1 sự biện minh ngu xuẩn là, tôi nóng giận là tại các anh chị làm không đến nơi đến chốn, hoặc là tại người abc nào đó nhận xét mơ hồ về cách các anh chị làm việc.
Những người đàn bà, họ gọi điện thoại trước mặt đồng nghiệp, chửi xa xả vào mặt con giúp việc hoặc bà giúp việc đang ở nhà, mắng mỏ con cái, điên rồ lên với thằng hay con nào đó bên kia đầu dây điện thoại, với lý do là làm gì đó không đúng ý họ.
Những người phụ nữ, giận nhau với người tình hoặc với chồng, thì ngay lập tức vác bộ mặt đâm lê khi nói chuyện với người nhà, với con cái, với những người xung quanh.
Những người, vì ức chế, họ có thể lao đầu vào tường, tự tát vào mặt mình, hoặc doạ chết. Và có người đã nhảy lầu chết thật.
Những người, vì bức xúc với ai đó, mà vô tình ta nói chuyện liên quan, họ thổ tả tất cả mọi bực bội, điên rồ đó vào mặt mình.
Và nhiều kiểu không trưởng thành khác tôi đã chứng kiến.
Tôi cũng từng như vậy nên tôi hiểu. Nhưng tôi cho rằng, sự thiếu trưởng thành như thế phải dừng lại trước tuổi 35, thậm chí còn phải sớm hơn nữa. Nhưng gần như, cuộc sống bây giờ làm mọi người không bình tĩnh nhìn lại mình nữa, không tự điều chỉnh mình nữa, mà tất cả là đổ cho khách quan, cho xã hội, cho người khác. Nhưng hoàn toàn không đổ lỗi cho mình.
Để kiềm chế, ta cũng cần có sức mạnh của sự trưởng thành.





6 nhận xét:

  1. thôi chết, tôi cũng hay thổ tả nỗi tức giận chả liên quan với người khác lắm cụ ạ. tôi 35 rồi. từ hôm nay tôi sẽ cố gắng trưởng thành. hehe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ahihi, cô thổ vào mặt ai mới đc chứ. Thổ tả với ng thân kiểu tâm hự thì tôi nàm suốt ha ha

      Xóa
  2. Ahihi, tôi cứ nóng giận là tôi xả, không nhớ có những thằng nào là nạn nhưn vô tội. hự

    Trả lờiXóa