Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

Lựa chọn

Nhiều người nói tôi dại. Vì tôi không biết nhịn nhiều hơn nữa, vì tôi không biết che giấu cá tính của mình, chiều lòng những người khác để được những quyền lợi cao hơn bây giờ. Họ bảo rằng, tôi là người thông minh, có cá tính, nhưng nếu khéo léo nữa thì sẽ có đủ thứ... Tôi biết họ có ý tốt với tôi.
Nhưng tôi lại không cho là vậy - tôi không nghĩ là mình dại. Tôi cho rằng, đến lúc này, tôi biết tôi cần gì, tôi biết tôi chọn cách tôi sống nào, và tôi muốn sống như thế nào. Mặc dù nói tôi muốn sống theo cách mình muốn, ở cái giai đoạn xã hội này, là quá xa xỉ - vì hầu như mọi người đều chọn cách sống chiều lòng kẻ khác, đóng vai hoa hậu thân thiện, để thu về cái lợi vật chất - nhưng tôi muốn sống theo cách tôi chọn. Các thứ lợi mà mọi người có được, tôi cho rằng hoàn toàn là lợi vật chất, chứ lợi tinh thần là sự tự có, chứ không phải là kết quả của sự tính toán như mọi người vẫn làm.
Nếu tôi nói, họ sống như thế là giả dối, là hèn hạ. Thì họ sẽ nghĩ sao? Vì tôi cho rằng đó không phải chỉ là sống khôn khéo, mà hoàn toàn là sự đánh đổi. Nhịn cái a thì sẽ có được cái bc, thâm chí được cả a-z.
Nhưng tôi cũng không đánh giá, tất cả họ đều sống hèn hạ, mà tôi cho rằng ai cũng được lựa chọn cách sống của mình. Nếu bạn chọn cách sống thoải mái đầu óc, thì đương nhiên bạn không thể trở thành kẻ xu nịnh, hoặc phải đeo bám xem người khác có gì để mình tán dương, hoặc đại ý là phải khéo léo chiều lòng... Nếu bạn muốn có nhiều thứ hơn nữa, thì bạn phải chấp nhận nhún mình thấp hơn 1 vài bậc để có cái mình muốn. Cả 2 cách hoặc những cách khác nữa, đều là cách lựa chọn của từng người.
Khi bạn chọn giống cây nào, thì bạn chỉ thu hoạch được loại quả đó mà thôi. Chứ không thể, chọn trứng con gà, mà lại nở ra con thiên nga được.
Xã hội cần chấp nhận những cá tính riêng. Thế nó mới là cuộc sống.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét