Ngày nay, vui buồn tự điều chỉnh. Hôm nào vui quá là phải hãm, để dành bớt vui dùng cho những ngày buồn. Thế mới có: mỗi ngày tôi chọn 1 niềm vui. Nhẽ là nhiều niềm vui quá, hoặc chả có nên phải chọn để dành hihi.
Ah dạo này đi học, 1 đợt độ 7-10 ngày. Mình đã biết tìm và chọn, để dành niềm vui, chia đều cho qua được kỳ học. Mình chọn niềm vui mỗi sáng với gói xôi xéo của chị nàng hàng xén sát vách của trường, và cốc nước trà mạn của cô em xinh ngồi cùng cặp hàng với chị.
Thấy bảo chị xôi xéo quê ở làng Phú Thượng, nơi làm xôi xéo ngon nhất nhì Hà Nội. Công nhận xôi của chị ngon, bán hàng lại hồ hởi, mau miệng, nhớ khách. Mỗi kỳ học, cứ ăn đến lần thứ 2 là chị nhớ kiểu của mình là ít xôi, nhiều đỗ, ko hành, thêm ít ruốc he he. Đấy, chuyên nghiệp nó phải thế. Chứ ko phải kiểu bán cơm trưa, gọi là buffe, phấn đấu lá cờ đầu như cái nhà ăn cơ quan mình, mà cô nàng bán cơm kiêu sa mặc váy trắng như đi dạ hội, mặt vô cảm, đứng thu tiền như 1 cái máy. Mình có chê thẳng vào mặt thì lá cờ đầu mặc váy dạ hội vẫn trơ trơ.
Vừa xong, xơi vội gói xôi, nuốt trôi niềm vui đầu ngày thì giời vừa giảm mưa. Chạy vào đến lớp thì cô chủ nhiệm mặt lạnh đã chốt 2 cửa phía trước và ngồi án ngữ ở cửa sau. Mẹ kiếp, mình lại lao như 1 con điên ngược lại cửa sau để vào lớp. Nhìn vào mặt cô, mình vẫn cười thật ngoan.
Cái mặt ngẩng lên nhìn, hệt gái lá cờ đầu đang thu tiền của khách.

hahahaha, làm cho mình/làm cái của mềnh nóa vưỡn khác cụ hỉ.
Trả lờiXóaỪa, dưng lá cờ đầu cũng là làm cho bản thân đấy, ko làm thuê cho ai đâu. Có cái nó dính tí bảo kê hành chính vào nên rứa đấy cô ^_^
Xóaxôi 8 ngàn của chị đấy hử?
Trả lờiXóavưng chị ah. Hôm nay e bẩu cứ quá tay lấy cho em 10 ngàn, thế mà lại ko được giả tiền, khổ quá. Xin hãy cho em được giả tiền ha ha
Xóa