Vẫn biết dân tình bây giờ ấu trĩ ghê gớm, nhưng cứ không động đến mình thì không sao, hễ cứ mở miệng ra đánh giá và cảm thông thì, dù hèn và lịch sự lắm, mình vẫn phải phang hihi. Cảm ơn anh, dù tôi chả có chồng, tôi vẫn vui như tết, vì tôi biết tìm kiếm và giữ gìn giá trị sống của tôi. Còn cái thân a, a đã lo xong chửa. Phải ngồi đợi a và các ngữ như a cảm thông, thì đời tôi chắc thành nấm mồ từ lâu rồi. Gớm chửa, nói như đúng rồi: "sao em ko lấy chồng đi, ở 1m buồn chết", rồi "a bây giờ làm ăn thua lỗ, vợ phải nuôi, Khi nào e đi đâu chơi, em mời a 1 cái vé nhá". Đến nước này là mình k nhịn nổi, phải phang cho tỉnh "E ko có cái tài lo cho giai a ah" hố hố. Thấy đ/c ấy lượn khẩn trương. Ơn giời, ko lượn thì ko biết mình còn phang cho thế nào nữa hihi
Thêm phần, đến chỗ làm, gặp bao nhiêu là tiểu cảnh, nghịch cảnh, hoạt cảnh, sầu cảnh, hài cảnh.... May mà mình đã nhận ra cái cần nhận, nên chả mảy may xúc động và nháo nhào như xưa hihi. Chỉ thấy buồn cười.
Buồn cười từ cảnh ngồi họp, cấp trên chõ miệng vào loa, tự khen và giới thiệu về con gái mình tài giỏi thế nào; đến buồn cười vì 1 nàng tiền mãn kinh pót 5 ảnh dí mặt vào lẵng hoa to đùng, đứng độc có 1 kiểu, chỉ đổi hướng đứng; buồn cười về cảnh 1 gái có tí tuổi đầu, được nâng đỡ, tưởng mình là nguy hiểm và quan trọng, cái mặt lúc nào cũng hình sự không phải phép; lại buồn cười đến cảnh 1 sếp bảo may quá, trưa nay có bữa cơm mời khách, đỡ phải mất tiền ăn trưa...
Buồn ơi là cười!

He he, có 2 câu này, đều thấy chí lí
Thế bây giờ phải diễn hay không nhểy he he

lại ăn nhiều củ ấu, còn bị trĩ nữa kiki
Trả lờiXóaha ha, lại đang buồn thì lăn ra cười
Xóa