Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

Linh tinh

Cũng đã khá lâu mới dành được cho nhau 1 ngày trọn vẹn, theo cách đủ đầy là vừa cho con vừa cho mình.
Sáng đưa con đi học hát, cái con bé thật lạ, thích hát hò, nhưng lại phải có mục đích từ đầu, chứ tiệt không học vì vô tư. Cái này là giống mình rồi. Nhưng thật lòng không muốn con bé lại giống mẹ kiểu này, sau này mọi thứ sẽ không đơn giản.
Cộng cafe hơn 1h đợi đón con. Bây giờ không còn thích Cộng, có cái không còn chỗ nào ngồi nên cũng đành. Cái miền Bắc cũng thật lạ hay là mình lạ? Có gì đó tưởng hay ho lúc đầu, nhưng sau lại làm mất cảm xúc rất nhanh, vì nó không còn được chú trọng đến chất lượng nữa, rồi cứ thành ra nhạt dần, nhạt dần.
Trong nhiều thứ để nghĩ quanh quẩn 1 ngày, có nghĩ đến anh. Nhưng cũng không nhiều cảm xúc. Thật lâu rồi mình không còn cảm xúc nào tựa như dạt dào, hay bồng bột, hay bất chấp, hay nhiệt thành...
Thế nhưng, lại hay bị mất ngủ...
Đây, chỗ Cộng - Trung Hòa đây

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét